[Shortfic][K+][Bungou Stray Dogs][Dachuu] Once upon a bite

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Eclipse, 17/8/21.

  1. Eclipse

    Eclipse Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/6/21
    Bài viết:
    54

    Once upon a bite

    Title: Once upon a bite
    Author: Eclipse/LeTroubadour
    Fandom: 文豪ストレイドッグス | Bungou Stray Dogs
    Disclaimer: Bungou Stray Dogs là của Kafka Asagiri và Sango Harukawa

    Tag: Yokai AU, Fluff, Comedy, Fantasy, Hurt/Comfort, Cute cute kids, Kitsune Dazai, Kitsune Chuuya, Plum, A lot of plums, Hydrangea, Bratzai, Dazai needs a hug, Dazai cries a lot, Chuuya is so done with this idiot, but he’s his idiot, A bit mystery at the end of chapter one but I guarantee this is cute overall :”D


    Rating: K+
    Relationship: Dazai Osamu/Nakahara Chuuya
    Status: 3/3

    Summary: My love, your smiles, colors of life, and more*.

    Hay là câu chuyện về một cuộc gặp gỡ định mệnh khi hồ ly Dazai vô tình phập phải đuôi của một bé hồ ly cam giữa rừng hoa cẩm tú cầu đỏ thắm.

    Một trận chiến lông bay tung tóe diễn ra, vài vết thương được chữa lành theo một cách không ngờ tới, và có hai bé hồ ly đã tìm được một tình bạn sâu sắc đến mức sẽ đi theo hai bé đến suốt cuộc đời.

    *Từ một tựa truyện mình ấn tượng hồi đó của Du Thu Đồng

    Notes: Hay chính xác hơn là mình chỉ muốn viết cái gì đó cute cute dễ thương về hồ ly Dazai và hồ ly Chuuya thôi. (。>﹏<。) Ôi những cục bông bồng xốp đáng yêu. (。>﹏<。)

    Có thể đây sẽ là khởi đầu cho một AU lớn hơn, có thể. *cười* Vậy nên khi đọc các bạn sẽ nhận ra có một vài tình tiết sẽ không được giải thích trọn vẹn, nhưng chúng sẽ không làm ảnh hưởng đến cốt truyện chung đâu. Cứ từ từ thưởng thức các bạn nhé! (≧◡≦) ♡

    Fic tham gia Ngày 2 Soukoku Week 2021: “Từ ngày chung sống với cậu, thế giới của tớ cứ từng chút, từng chút một đổi thay.” - “COMET”, YOASOBI


    [​IMG]

    Commission by Chirk_Jeub, des by Stardust

    Tháng Bảy đến trong những cơn mưa rả rích. Hồ ly Dazai chẳng thích mưa lắm đâu, vì ướt nước sẽ làm cho lông đuôi của bé bết dính vào hết cả. Nhưng đây lại là mùa có hai điều mà bé cực yêu thích nên năm nào bé cũng háo hức trông chờ.



    Một là đây…



    Ngoặc qua một thân tuyết tùng cổ thụ, tay cầm một chiếc lá môn bự xự để che mưa, Dazai nhảy chân sáo xuống những triền đá nhô ra của một thác nước nhỏ. Đến gần cuối bé thậm chí còn nhảy hai bậc một lần để mau mau đến nơi.



    Kia rồi…!



    Bé thốt lên trong tâm trí, tim đập rộn khi thấy những cành cây khẳng khiu vào mùa đông nay đã đơm đầy lá và quả. Phần đa quả hãy còn xanh, nhưng cũng đã có những sắc vàng và hồng điểm lấm tấm: đấy là những trái đào bắt đầu chín và Dazai đã có thể hái ăn được rồi!



    Bé thắng lại cái kít trước một gốc đào to, suýt nữa thì đã bỏ qua một cành cây khuất phía trong toàn đào ngon chín rộ. Chẳng mấy khó khăn để lên tới chạc cây ngay dưới cành đào mục tiêu, Dazai tìm một chỗ khô ráo nhất để ngồi xuống, chín chiếc đuôi trắng bạc toả ra xung quanh như một thảm lông mềm mại. Bé háo hức với tay vặn ngay quả đào mọng nhất. Quả đào to rời khỏi cành trong một tiếng rắc đanh gọn, nghe là biết đã chín múp cả rồi. Thế rồi không chần chờ gì lâu nữa, Dazai chỉ tốn thêm một giây để xúc động nhìn thức quà ngon nhất trần đời bé từng được biết, trước khi cắn ngập một miệng toàn đào. Vị thanh mát cùng hương thơm nức mũi khiến Dazai nhắm tịt hết cả mắt trong sung sướng, đuôi vẫy kịch liệt, thiên đường là đây chứ đâu…!



    Thế rồi, quả đào trên tay bé nhanh chóng biến mất tăm. Dazai với lấy quả khác, và nhiều quả khác nữa, hít hà cho đã rồi đánh chén hết mọi thứ ngon lành. Nếu có thể, cả năm trời cho bé ăn toàn đào bé cũng chịu, nhưng đào thì chỉ có trong khoảng thời gian này thôi, nên là bé phải ăn cho nứt bụng luôn!



    Một lúc sau, một bé hồ ly bụng căng phồng đang nằm thở phì phò trong mãn nguyện. Dazai nghỉ một xíu rồi nhổm dậy, nhìn xuống dưới gốc cây đang ngồi đếm được hai quả đào rụng. Bé nhảy xuống lượm chúng lên cho vào một chiếc túi vải rút ra từ thắt lưng. Xong Dazai đi đến gốc cây khác, quét mắt tìm bất cứ quả rụng nào dù xanh hay hồng là đều cho vào túi tất. Những quả này thì không còn ăn được nữa rồi, Dazai hí hửng, nhưng chúng sẽ là nguyên liệu tuyệt vời cho điều thứ hai mà bé cực yêu thích đấy!



    Một chuyến dạo quanh khắp vườn đào cuối cùng đã khiến túi ba gang của Dazai đầy ắp. Bé cẩn thận xem lại để chắc chắn không làm rơi rớt quả nào dọc đường, trước khi nhảy lên những mỏm đá ở thác nước để leo qua sườn đồi bên kia.



    Nơi Dazai ở, là một ngọn đồi ẩn sâu trong trùng trùng điệp điệp đồi núi thâm sơn cùng cốc, một thế giới mà chỉ có những tinh linh và sinh vật siêu nhiên trú ngụ. Từ khi nhận thức được, bé đã thấy mình ở đây rồi, tỉnh giấc một ngày nọ giữa thảm lá thu vàng, chung quanh chẳng có ai ngoài vài chú chim và bạn sóc.



    Dazai chẳng nhớ được gì trước ngày hôm đó. Bé cũng đã thử rời khỏi ngọn đồi những khi thôi thúc muốn tìm hiểu về thân thế mình trỗi dậy, nhưng như có một kết giới vô hình đang bao bọc ngăn không cho bé ra ngoài, chỉ ngăn mình bé mà thôi, bởi vì bé vẫn thấy những bạn sóc và chim nhảy ra nhảy vào ranh giới của ngọn đồi thoải mái mà chẳng hề bị rút cạn sức lực như bé. Là sao thì, khi năm tháng dần trôi, bé cảm nhận rõ sức mạnh của mình đang dần có thể chống lại kết giới kia. Vẫn sẽ cần thời gian để bé hoàn toàn chế ngự và đục thủng một lỗ thoát ra ngoài, nhưng Dazai có thể kiên nhẫn. Vườn đào ở đây hoàn toàn thỏa mãn bé vào mùa hè, các mùa còn lại đa phần là bé ngủ để tích lũy năng lượng. Cứ thế thì chẳng mấy chốc bé sẽ đủ mạnh để sớm ra được thế giới bên ngoài thôi!



    Dazai cười khúc khích khi búng tay vào một chú sên đang bò trên vạt lá, khiến chú ta hoảng hốt thu mình lại vào trong. Vỏ ốc lăn đánh bộp xuống mặt rêu bên dưới, làm vài tinh linh Kodama đang ngồi gần đấy giật thót. Dazai cười khanh khách khi đã đi xa rồi mà vẫn còn thấy tinh linh khu rừng ẩn hiện theo từng bước chân của bé để trách Dazai gì đâu mà kì cục. Nhưng mà họ cũng không có dám làm gì bé hết, chỉ đứng từ xa lao xao như âm thanh lá cây xào xạc mỗi khi gió thổi qua thôi. Lần đầu tiên việc này xảy ra bé đã thấy lạ, lần thứ hai lặp lại bé cứ cho đó là một điều dị biệt của khu rừng, rằng tinh linh ở đây đặc biệt nhát? Chắc vậy? Dazai đã bao giờ đến được khu rừng khác đâu mà biết. Nhưng dần dà rồi bé nhận ra, biểu hiện đó là cử chỉ nhún nhường trước kẻ mạnh hơn. Dazai từ ngày biết thế càng được thể phá tới, khu rừng chẳng bao giờ yên vào những ngày hạ, hoà trong tiếng cười giòn tan của bé bao giờ cũng là âm thanh ai oán của những tinh linh rủi sao hôm đó bị bé đem ra làm thú tiêu khiển. Dazai biết tất cả đều ngóng mùa thu mau tới để bé nhanh nhanh đi ngủ cho rồi đi, hoặc là mùa đào qua lẹ lên vì hết đồ ăn yêu thích là Dazai cũng chán chả buồn chơi nữa.



    Nhưng mà a ha! Đâu dễ vậy!



    Dazai tinh quái chờ cho một Kodama to đi qua trong khi bé núp sẵn sau gốc cây, rồi hù một phát!



    Kodama tội nghiệp giật thót rồi sảy chân, lăn lông lốc xuống sườn đồi trước khi té ùm vào một hồ nước nhỏ. Dazai ôm bụng cười sảng khoái, xong lại tiếp tục chuyến đi của mình, khu rừng xào xạc lá còn hơn ngày bão sau lưng bé.



    Mùa hè là mùa của loại hoa này mà, sao bé có thể ngừng chơi sớm vậy được!



    Và trải ra ở triền đồi trước mặt bé, là một thảm hoa cẩm tú cầu đỏ rung rinh nhẹ trong mưa. Từng chiếc lá to bản mướt xanh, điểm xuyết cho những khóm cầu tròn vươn lên rạng rỡ. Một loại hoa chỉ nở cùng những cơn mưa, thanh khiết như những giọt ngọc quý của trời.



    Đáng ra Dazai không thích cẩm tú cầu đâu, vì mưa mà. Bé ghét mưa. Lông dính dấp là bé tức lắm. Nhưng mà một ngày nọ, sau khi đem cả một giỏ đào đến ngồi ăn cạnh một cây cẩm tú cầu và ngủ quên béng đến mùa hạ năm sau (ừ thì sức mạnh của Dazai lúc đó cũng không ổn định nên bé dễ buồn ngủ lắm), Dazai đã ngỡ ngàng thức giấc trước những khóm hoa thẫm đi hẳn, trở thành một sắc màu gì đó như là chuyển tiếp giữa đỏ và xanh. Bé nhớ ngày hôm đó bản thân đã phấn khích đến mức, bé chạy quanh cây để nhìn hết từ khóm hoa này đến khóm hoa khác, mắt sáng rỡ như thể vừa chứng kiến một điều kỳ diệu nhất trần đời.



    Thật luôn đấy, trong suốt thời gian ở đây, Dazai chưa từng biết đến thứ gì độc đáo như thế hết.



    Cơ mà những cây cẩm tú cầu xung quanh vẫn màu đỏ, chỉ có cây này là chuyển màu khác thôi, và theo như bé tra hỏi tinh linh rừng rậm thì từ lúc bé ngủ là chẳng còn ai dám bén mảng tới gần cây hoa nữa. Vậy là, điều kì lạ xảy ra chỉ có thể là vì bé hoặc là vì giỏ đào mà bé mang tới (mà sau một năm đã phân hủy hết vào lòng đất rồi). Bé đã thử dùng sức mạnh hồ ly của mình lên một số cây xem thế nào, nhưng chẳng có gì khiến cho những bông hoa chuyển màu cả. Vậy chắc hẳn bí quyết phải đến từ những trái đào kia!



    Và thế là trong suốt mùa hạ năm đó, Dazai cần mẫn đem đào rụng tới bón cho cây cẩm tú cầu. Bé có hơi thất vọng khi tới hết mùa đào rồi mà sắc hoa cũng chẳng thay đổi gì cả. Nhưng mà bé tự an ủi bản thân là có khi cây cần tới cả năm trời thì sao? Ở trong một khu rừng đã lâu khiến Dazai biết, thực vật là những loài biến đổi chậm nhất trước tác động từ bên ngoài. Vậy nên Dazai năm đó đi ngủ khi những chiếc lá vừa chớm cam, lòng khấp khởi hy vọng dự đoán của mình sẽ thành hiện thực.



    Và khỏi nói nữa đi, mùa hạ năm sau, các Kodama được phen thất kinh hồn vía khi nghe tiếng một bé hồ ly nào đó gào toáng lên phấn khích. Tại triền đồi nơi loài cây mùa mưa đang khoe sắc, giữa một rừng tú cầu đỏ sậm nổi bật lên một khóm hoa đang dần chuyển sang xanh.



    Sau đó, Dazai đặt ra mục tiêu là phải thử xem cây hoa của bé có thể chuyển xanh biếc đến mức nào. Bé vẫn cần mẫn gom đào rụng đến bón cho cây, và càng ngày càng khoái chí khi qua từng năm sắc xanh càng lúc càng sậm. Đến năm vừa rồi là cây đã đơm đầy những bông hoa như những bầu trời nhỏ rồi, và cũng đã mấy năm liền bé không thấy có gì thay đổi nữa, nên bé định bụng là lát nữa nếu thấy cây không có gì biến chuyển thì bé sẽ chuyển sang bón đào cho những cây hoa khác. Sắc xanh tuyệt đẹp đó, bé phải nhân lên cho cả khu rừng luôn!



    Dazai hí hửng nhảy thoăn thoắt đến nơi có cái cây của bé. Vòng qua ụ mối đó nữa thôi là…



    Và Dazai đứng hình.



    Cây hoa của bé vẫn xanh nổi bật giữa hàng vạn khóm hoa đỏ khác, nhưng sắc thẫm đó không phải là màu bé thấy năm trước nữa!



    Dazai hối hả chạy lại, vươn tay kéo một khóm bông xuống nhìn cho rõ hơn.



    Đúng mà, bé đâu có lầm đâu, đích thị là cây đang chuyển lại sang đỏ.



    Dazai bối rối ngó ngang hết cây hoa, nhưng chẳng phát hiện gì bất thường cả. Bé thậm chí còn túm cả một Kodama gần đấy lại truy hỏi, nhưng tinh linh tội nghiệp chỉ biết run bần bật lắc đầu. Nếu bé có thể hỏi được ngay tinh linh của chính cây hoa của bé thì sẽ dễ hơn, nhưng cây của bé vẫn còn quá non nớt để hình thành một tinh linh trú ngụ. Tóm lại là, Dazai chẳng còn cách nào khác ngoài đổ đống đào bé mang theo vào gốc cây, và trong suốt mùa hạ năm đó vẫn đi đi về về mang thêm nhiều đào đến bón, hy vọng năm sau cây có thể lấy lại màu sắc cũ.



    Nhưng năm sau đến, Dazai còn thất kinh hơn khi không những không trở lại màu xanh ngọc bích mà bé thích, cây còn chuyển màu sậm hơn.



    Bé hoảng hốt chạy đến bên cây. Thế này là gần chuyển lại sang đỏ luôn rồi còn gì?!



    Năm đó có một bé hồ ly quyết định hy sinh bớt phần ăn của mình, đem càng nhiều đào càng tốt tới đắp cho một cây hoa cẩm tú cầu ở triền đồi nọ.



    Không được ăn đào bé ức lắm chứ, Dazai bặm môi nhìn trái đào ngon lành hoàn toàn có thể xơi liền trên tay, nhưng cũng chịu thả nó xuống gốc cây cùng một loạt những trái đào khác. Thức quà bé thích nhất lăn tròn tròn trên mặt đất, đến nhập hội cùng những quả đào đã được đổ xuống ngày hôm kia. Đào thì ngon thiệt đấy, nhưng mà mùa nào cũng có, còn cái cây của bé thì đang gặp khủng hoảng nghiêm trọng. Chỉ cần cây phục hồi lại màu xanh biếc tuyệt đẹp kia là bé lại có thể ăn đào thỏa thích rồi.



    Thế nhưng mùa hạ năm sau, hiện ra trước mắt Dazai là một cây cẩm tú cầu tuy vẫn nổi bật trên nền đỏ rừng hoa bao quanh, nhưng nó chỉ khác biệt vì mang một sắc tím thẫm gần như đã ánh tía.



    Mùa thu năm đó Dazai không thèm ngủ nữa. Bé quyết chí phải thức canh để bắt quả tang ai là người đã khiến cho cây bông của bé thành ra thế này!



    Với tinh linh rừng rậm, năm đó là một năm kinh hoàng vì tuy là Dazai đã không còn phá phách như trước (do bé bận ngồi phục kích cạnh cây hoa), nhưng mà tính khí nóng nảy và thái độ hách dịch của Dazai thì gần như tăng lên gấp mười. Vì không thể rời vị trí, Dazai gần như sai khiến cả khu rừng đến đáp ứng từng yêu cầu của nó. Nào là mang đồ ăn, nước uống, đem đào đến bón thay, hay mua vui và mua vui và mua vui. Các Kodama khi đó mệt rã rời tới mức họ còn định nghĩ hay là tiết lộ quách ra cho rồi, nhưng mà những cái lắc đầu đến từ phía nhau khiến tất cả đều biết ai nấy đều đồng lòng, là không nên làm phụ lòng bé hồ ly kia được. Dù sao thì cậu ta cũng tốt hơn nhiều nhóc hồ ly hiện tại đang bắt họ làm xiếc chồng ba cho nó xem.



    Về phần Dazai thì, bé thức được hết mùa thu năm đó, cố gắng căng mắt ra vào mùa đông và gà gật trong những làn gió nhẹ mùa xuân, nhưng đến khi những cơn mưa bắt đầu kéo tới và đào do Kodama mang đến ăn chẳng còn thấy ngon nữa, là bé biết mình đã tới giới hạn rồi.



    Dazai cáu kỉnh, đuôi đập đập xuống đất nhưng thực chất như phủi bụi vì chủ nhân của chúng đã quá mệt rồi. Tại sao bé chờ hẳn một năm trời mà chưa thấy gì là sao? Cây hoa của bé… A cây hoa của bé! Dazai nheo mắt trông khóm hoa đầu tiên của mùa hoa năm nay. Có lấy lại được một phần sắc xanh rồi kìa! Nhưng như vậy chẳng bằng Dazai đã thức canh vô ích á?! Lẽ nào ba năm rồi hoa chuyển màu chỉ vì tình cờ thôi sao?!



    Mà bé mệt quá…



    Dazai ngồi phịch xuống dụi dụi mắt, bé lại thấy mí mắt díp lại nữa rồi. Ngay lúc bé định nằm vật ra ngủ quách cho xong thì đột nhiên, một đống lùm lùm màu cam xuất hiện.



    Dazai nhổm dậy, tai ngoặc về phía đang phát ra chuyển động. Phải mất vài giây sau mắt bé mới nhận ra được đống lùm lùm màu cam kia thực ra cũng là một bé hồ ly giống Dazai, nhưng lông và tóc cậu ta thuần một màu cam sẫm. Giữa không gian ẩm ướt của núi rừng, năm chiếc đuôi cam toả ra kiêu hãnh như những đốm lửa nhỏ nở bùng lên từ thảm hoa tú cầu đỏ rực. Cậu ta vừa đi vừa chạm tay vui vẻ với các Kodama - các Kodama mà chưa một lần dám tới gần Dazai như thế… - và mắt cậu ta còn màu xanh ngọc nữa! Dazai suýt nữa đã để lộ chỗ nấp của mình vì tiếng thốt lên ngạc nhiên. Bé đưa hai tay bụm miệng. Màu xanh biếc đó thật giống cây hoa của bé khi chưa bị sắc đỏ làm vẩn đục.



    Cậu ta đẹp ghê.



    Dazai thấy như mình đang bị thôi miên vào một khung cảnh siêu thực, cho đến khi hồ ly cam kia dừng lại trước cái cây của bé và nhíu mày, trông có vẻ phiền não khi đưa tay xem xét sắc thẫm của bông hoa. Thế rồi cậu ta rút từ trong thắt lưng yukata ra một gói gì đó, và đổ vào gốc cây! Và tới lúc đó mọi sự mơ màng chiêm ngưỡng cái đẹp trong Dazai bay biến hết! Vì đó! Đó…! Chính là cái tên đã phá cây bông của bé!!



    Đuôi Dazai xù ra, lửa giận ngút trời. Bé biết mình hổng có sai khi chọn vị trí này phục kích mà, vì từ đây bé sẽ tấn công được ngay vào điểm mù mà cục bông cam kia chẳng kịp trở tay.



    Nghĩ là làm, Dazai lao ra, móng vuốt sắc lẻm giơ cao và bé quất xuống!



    Tán hồn thiết trảo!



    Nhưng mà không ngủ cả một năm đã để lại hậu quả. Ngay lúc đòn đánh chuẩn bị chém trúng mục tiêu, một cơn váng đầu nháng lên làm Dazai chao đảo, mắt bé nhòe hết khi mọi màu sắc xô đẩy vào nhau, và lúc mà giấc ngủ cuối cùng cũng đánh gục Dazai, ký ức mơ hồ duy nhất bé còn nhớ được là một cái đuôi đầy lông ngập trong miệng, và một tiếng thét thấu tận trời xanh văng vẳng đâu xa lắm…



    .



    .



    .



    .



    .



    Dazai tỉnh giấc với một cái gì đó thô bạo đang đạp vào đầu mình.



    Thấy ghét. Bé lâu mới được ngủ. Phải để cho bé ngủ.



    Dazai nghiến răng bực bội, một tiếng thét chói lói muốn thủng màng nhĩ làm bé giật bắn. Tới đó Dazai mở bừng mắt ra, mới ngạc nhiên khi thấy một đôi mắt xanh biếc như ngọc long lanh đầy nước đang phẫn nộ nhìn lại mình. Dazai đớ người. Ớ? Chẳng phải tên phá bông đó sao?



    Và trước khi kịp nghĩ thêm gì, hồ ly cam trước mặt Dazai đã cầm một cái đuôi của cậu ta giũ mạnh, giọng nức nở.



    “Bỏ…!”



    Bỏ? Bé giờ mới nhận ra nanh mình đang mắc vào cái gì.



    Một cú giũ mạnh hơn nữa, kèm một cú đá Dazai không chặn kịp khiến bé văng ra xa.



    “Bỏ cái họng của ngươi…ra!”



    Dazai lộn nhào mấy vòng rồi va vào một thân cây, bé như thấy sao trời quay cuồng trước khi ngã phịch xuống đất.



    Bé đói, bé mệt, bé buồn ngủ, mà cái tên này là ai mà dám làm vậy với bé chứ?!



    Lửa giận bốc lên, bé nhổm dậy phun phì phì hết lông đang mắc trong miệng mình, gầm gừ với kẻ lạ mặt.



    “Ngươi là ai?”



    Hồ ly cam cũng nhe nanh với bé, dù tư thế kém đe doạ hơn hẳn do mắt cậu ta vẫn đang ngấn nước và hai tay ôm lấy cái đuôi bị thương.



    “Câu đó ta hỏi mới phải? Sao đột nhiên tấn công ta?!”



    “Ngươi xâm phạm lãnh địa của ta!”



    “Chẳng có lãnh địa nào ở đây hết!”



    Cũng đúng, Dazai chẳng hề đánh dấu chủ quyền cụ thể. Cơ mà cây bông đó là của bé!



    “Ngươi xâm phạm cây cẩm tú cầu của ta!”



    Hồ ly cam nghe thế chớp mắt, nước mắt lã chã rơi và cậu ta nhanh chóng dụi lấy dụi để, rồi ngước lại cái cây phía sau. Những đóa hoa tím lay động nhẹ theo cơn gió trước mắt hai bé.



    “Ý ngươi là cây này?”



    Dazai phồng má tức tối, biểu cảm đã hơn một lời xác nhận. Hồ ly cam thấy thế nhíu mày.



    “Ra ngươi là kẻ đã khiến cho trong cả rừng hoa đỏ, đột nhiên có một cây hoa xanh sao?”



    “Thì sao?” Dazai đáp lại, vẫn chưa hiểu ý cậu ta muốn gì.



    Bất thình lình, xung quanh bé bùng lên hàng chục đốm lửa nhỏ cháy phừng phừng trong không khí. Mặt đất dưới chân Dazai rung chuyển như sấm dậy, và khi mà bé ngoảnh lại, lông hồ ly cam kia đã dựng đứng hết cả lên, tóc bay phấp phới trong luồng ma lực mãnh liệt tuôn trào. Mắt xanh lóe lên sắc lẻm, và chưa gì hết Dazai đã thấy gương mặt đầy sát khí đó ngay trước mắt mình, móng vuốt cuồng nộ giơ cao!



    “Ta giết ngươi!”



    Cái quái gì chứ?!



    Ngày hôm đó, các tinh linh Kodama rúm người trong kinh hãi trước trận long tranh hổ đấu nảy lửa giữa hai bé hồ ly. Từ trước đến nay, có lẽ đây là lần đầu tiên chốn rừng núi yên bình này mới chứng kiến nhiều tiếng gào rú và lông bay tung tóe đến vậy.



    Mãi đến tận chiều khi bóng đêm đã giăng khắp khu rừng, chỉ còn lại ánh sáng lập lòe từ bầy đom đóm hai đứa mới rời nhau ra. Dazai thở hổn hển nhìn tức tối cái tên hồ ly trước mặt, hồ ly cam cũng ngồi bệt ra gầm gừ với bé, thở không ra hơi.



    “Nhà ngươi có thù oán gì với ta chứ?!” Dazai ức chế, may là hồi nãy bé đã dời trận chiến ra xa nên rừng hoa cẩm tú cầu vẫn không sao.



    “Ai cho phép ngươi tự tiện đổi màu hoa như vậy hả?!”



    Dazai vẩu mỏ. Ai cấm chứ?



    “Nhìn thấy cẩm tú cầu xanh giữa một rừng hoa đỏ là điềm xấu!” Hồ ly cam gằn. “Chỉ vì ngươi mà chị ta đổ bệnh suốt bao năm qua!”



    Dazai nghiêng đầu ngạc nhiên.



    “Ai bảo cẩm tú cầu xanh là xấu?”



    “Mọi người chung quanh ta bảo vậy!”



    “Mà ngươi có đổ bệnh hông?”



    Hồ ly cam đứng hình, tới đó chắc cái cục bông cam này mới nhận ra, ờ ha, cậu ta vẫn khỏe như vâm mà. Còn vừa choảng lộn với Dazai xong. Khuôn mặt sốc nặng của hồ ly cam trông kỳ thú đến mức, Dazai quên bẵng đi cơn tức trong lòng. Thú thật là hồ ly cam trông có dễ thương chút đỉnh khi đơ ra thế này đó chứ. Bé bò sát lại huơ tay trước mặt cậu ta xem có phản ứng gì không. Haha! Chết đứng luôn rồi!



    Hồ ly cam lúc đó định thần lại được, hất tay Dazai ra và quay đi, nhưng cũng không kịp giấu hai má bầu bĩnh đang ửng lên vì xấu hổ.



    “Ngươi xê ra!”



    Dazai cười khanh khách rồi ngồi bệt xuống đất, cũng lâu rồi chọc người khác mới làm bé vui dữ thế này. Cả hai im lặng hồi lâu, Dazai dõi theo những đốm sáng vàng chập chờn trong không trung như đang dệt nên một dải ngân hà dưới mặt đất. Thế rồi bé nhìn qua, mới nhận ra hồ ly cam đang liếm vết thương do bé phập trên đuôi. Có vẻ vết thương đó đặc biệt đau nhỉ? Thấy cậu ta còn chẳng hề để tâm đến những vết trầy xước khác. Bé cắn mạnh dữ vậy à?



    Dazai thử tạo chút ma lực ra trên tay, bé nhìn quầng sáng bạc ánh xanh biến mất rồi lại xuất hiện đúng theo ý bé. Vầy thì chắc bé vẫn còn đủ sức cho cả hai người nhỉ?



    “Nè, cậu lại đây.”



    Nghe cách xưng hô thay đổi làm hồ ly cam cau mày, đuôi dựng lên nghi hoặc, nhưng Dazai quyết rồi, bé sẽ làm hoà trước. Chìa hai tay ra, Dazai trông thẳng hồ ly cam không nao núng. Bé dứ dứ tay về trước ý bảo nắm lấy đi, nhưng cậu ta chỉ càng nhìn bé với vẻ khó hiểu.



    Mất kiên nhẫn, Dazai vươn tới chộp lấy hai tay hồ ly cam luôn. Cậu ta vùng vằng định thoát ra, nhưng khi bé cụng đầu hai đứa vào nhau và nhắm mắt lại, nhẹ giọng bảo:



    “Yên nào.”



    Ma lực của bé tuôn ra như làn gió buổi đêm mát lạnh bao trùm cả hai, và Dazai cảm nhận được chút phản kháng cuối cùng của hồ ly cam cũng biến mất. Cậu ta hẳn đang nhận ra rồi, rằng các vết thương khắp người đang dần lành lại. Những lằn xước biến mất, vết cào kéo da non, ngay cả những chiếc đuôi cam và trắng bạc cũng trở lại vẻ đẹp thuần khiết không tì vết ban đầu. Dazai hé mắt cười hồn nhiên, thấy rõ sự kinh ngạc tột độ đang viết ra được thành chữ trên mặt cục bông cam.



    Một lúc sau chữa trị hoàn tất, bé bỏ tay ra. Hồ ly cam lập tức đứng lên xoay một vòng, năm chiếc đuôi xòe ra toả ánh lửa rực rỡ như chưa hề biết đến cuộc giao tranh long đồi lở núi. Cậu ta túm lấy chiếc đuôi chính giữa - chiếc đuôi bị Dazai phập ban nãy - đưa lên tận mắt xem, nhưng càng lộ rõ vẻ thảng thốt hơn khi chỉ còn vết máu là biểu thị từng có một vết thương ở đó. Cục bông cam hết nhìn từ gương mặt cười khì của Dazai, lại tới chiếc đuôi bồng xốp của mình, và khi mà Dazai chưa kịp định thần lại, bé đã hết hồn thấy màu cam rực rỡ ấy bắt lấy hai tay bé, mắt long lanh như vừa vớ được vàng!



    “Cậu phải giúp tớ!”



    Dazai đớ người ra. “Giúp gì cơ?”



    “Chị tớ bị bệnh! Nếu cậu làm được thế này thì cũng có thể trị khỏi bệnh cho chị tớ rồi! Đi với tớ đi!”



    Tràng liến thoắng của hồ ly cam làm Dazai chóng hết cả mặt, mắt bé như hoa lên khi toàn bộ tầm nhìn bị choáng ngợp trước một sắc cam rạng rỡ như rừng phong khi vào chín thu. Ở khoảng cách gần thế này, bé mới nhận ra đôi mắt xanh kia đúng là y đúc bầu trời ngày hạ thật. Đặc biệt là khi chúng còn đang nhìn bé háo hức, trông cứ như thể có vài tia nắng mặt trời đang nhảy múa trên nền trời biếc xanh ấy. Sống động. Tràn đầy nhiệt huyết.



    Cậu ta đẹp ghê.



    Cơ mà sao Dazai lại thấy màu lấp lánh không giảm đi. Nếu có gì, thì chúng càng ngày càng gia tăng cường độ, đến nỗi nhoè cả vào nền cam trước mắt.



    “Ê? Này…?!”



    Một tiếng động lạ rền rĩ trong không trung. Dazai còn chẳng thèm xấu hổ khi ngã vào vòng tay hồ ly cam đang hoảng hốt vì phải bắt lấy cả thân hình bất thình lình đổ tới trước của bé.



    Nhưng biết làm sao được - tiếng động lại réo lên ầm ĩ hơn, cực kỳ quen thuộc - Dazai cáu kỉnh, bé hết còn nhấc nổi một đầu ngón tay lên rồi.



    “Đói...”



    Và tối hôm đó, có một hồ ly cam chưng hửng nhìn cái cục bông bạc trong tay mình phát ra những tiếng sôi bụng ùng ục như thể chưa được ăn gì trong một thập kỷ. Và đã lâu lắm rồi, hồ ly cam mới có được những tràng cười sảng khoái đến thế (đương nhiên là trong tiếng gầm gừ cáu bẳn của cục bông bạc trên tay).



    Notes: “nhưng đến khi những cơn mưa bắt đầu kéo tới và đào do Kodama mang đến ăn chẳng còn thấy ngon nữa, là bé biết mình đã tới giới hạn rồi.” là bé biết mình đã bị mắc Covid rồi =))))))))))))))) (mất khứu giác)



    Cám ơn Inuyasha cho chiêu thức của bé Da. =))))))))))))

     
  2. Eclipse

    Eclipse Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/6/21
    Bài viết:
    54
    v
    a



    Chương 2





    Nửa con trăng sau, Chuuya tìm thấy Dazai ở vườn đào, đang ngồi ních đầy bụng đào như thường lệ. Phải, cậu ta tên là Chuuya. Chính là hồ ly cam đã choảng lộn với bé bữa hổm.


    Tối hôm ấy, sau khi đưa cho bé ăn vài thứ mềm xốp mà cậu ta bảo là ‘bánh mì’ để lót dạ, Chuuya đã bắt Dazai hứa là phải ở yên đấy để cậu ta về đưa chị mình lên, xong rồi cậu ta sẽ đãi Dazai một bữa ăn ngon nhất trần đời.


    “Nhất định không được rời đi đó!” Chuuya hét toáng lên như thế dù sắp biến mất khỏi tầm mắt Dazai.


    Ừ thì, dù đầy ngờ vực là còn gì có thể ngon hơn đào, nhưng cái thứ gọi là bánh mì này bé thấy ăn cũng được này…với cả dù có muốn thì bé cũng chẳng nhúc nhích thêm một ly nào nổi… nên là…


    Và thế là khi Chuuya quay lại, Dazai đã ngủ mất đất từ đời nào với ổ bánh mì còn gặm dở trên tay, mà Chuuya kể lại là làm thế nào bé cũng không chịu dậy cho tới một tuần sau đó.


    Khoảng thời gian đó đủ để Chuuya xây nên một ngôi nhà nhỏ làm nơi trú ngụ cho hai chị em, vì cậu ta không bao giờ chấp nhận để cho Ane-san của mình phải ngủ bờ ngủ bụi ngoài trời, hay vạ vật trong hang động như Dazai (Ơ hay!).


    Dazai còn thấy lạ là với một kiến trúc kiên cố thế này - nhà hai phòng ngủ, một phòng khách kết hợp với bếp - mà Chuuya có thể dựng nên tươm tất chỉ trong một tuần ngắn ngủi. Nhưng sau khi thấy các tinh linh Kodama tập trung đầy ở trước sân, có vẻ rất vui và hồ hởi phụ giúp Chuuya tạo nên một khu vườn nhỏ với hồ nước cùng những bụi cây, thì Dazai tặc lưỡi hiểu cả.


    Gì chứ? Bé hông có ghen tị đâu à nha. Chắc chắn là hông có ghen tị với một hồ ly cam nào đó chỉ vừa mới đến mà đã có thể sai khiến được cả khu rừng theo ý cậu ta đâu, vì Dazai cũng làm được tương tự mà! (nhưng Dazai cũng biết là bé chưa bao giờ thấy lũ Kodama hồ hởi với mình như thế.


    ...mà có bao giờ chúng hồ hởi đâu?)


    Mặc kệ cái nỗi tưng tức này qua một bên, Dazai sau đấy cuối cùng cũng gặp được chị của Chuuya, một hồ ly sáu đuôi màu cam hồng tên là Kouyou Ozaki.


    Đó là một hồ ly cũng xinh đẹp tuyệt trần như Chuuya (thật khiến Dazai phải tự hỏi liệu tất cả hồ ly bên ngoài đều xinh đẹp như thế này à, vì hai người duy nhất mà bé tiếp xúc cho đến bây giờ đều là mỹ nhân hết), nhưng nếu ở Chuuya là một vẻ hoạt bát, rắn rỏi, thì Kouyou lại mang một nét đẹp mềm mại, thanh thoát, dẫu có đang bị bệnh tật hành hạ thì cái khí chất thoát tục đó cũng không thể lẫn vào đâu được.


    Mà thực ra thì - Dazai nghĩ khi bé cầm lấy tay Kouyou, chuẩn bị thi triển năng lực - nếu chị ta còn tỉnh thì bé cũng không biết ấn tượng của bé có khác đi không nữa, vì Kouyou mê man suốt. Chuuya bảo chị cậu ấy đã như thế này năm năm rồi. Một ngày sau khi trở về từ chuyến đi ngang qua vùng đồi núi này, mà chị đã cực kỳ phấn khích kể với Chuuya về một “bầu trời trên mặt đất” giữa sắc cẩm tú cầu đỏ - chị đã thiếp đi mãi không tỉnh dậy nữa. Chuuya đã đưa chị mình đến khắp mọi nơi, cầu cứu mọi danh y cậu biết, nhưng đều vô hiệu. Giữa lúc tuyệt vọng, nghe mọi người xung quanh bảo thấy cẩm tú cầu xanh giữa một rừng tú cầu đỏ là điềm xấu, Chuuya mới đành thử đổi màu cây hoa lại xem sao, biết đâu nhờ thế chị Kouyou có thể chóng khỏi bệnh.


    Dazai nghe tới đây bụng tức anh ách, nhưng khi bé thấy Chuuya lo lắng cho chị mình thế nào, thỉnh thoảng giữa câu chuyện cậu ta lại lấy khăn lau đi những giọt mồ hôi rịn ra trên vầng trán Kouyou ra sao, bé đành dằn xuống nỗi tức trong lòng. Chuuya còn nhìn bé đầy hy vọng nữa. Thú thật Dazai có hơi yếu lòng trước màu mắt xanh tuyệt đẹp ấy, vậy nên để giấu đi sự lúng túng của mình, Dazai ngoảnh lại công việc trước mắt, tập trung trí lực vào việc truyền ma lực sang Kouyou.


    Từ cánh tay đang nắm lấy, màu sáng bạc và xanh lan tỏa khắp người chị Kouyou, hệt như khi bé chữa trị cho Chuuya và mình đêm hôm nọ. Năng lực của bé không chỉ có thể điều trị vết thương, mà còn có khả năng phục hồi năng lượng nữa, và hai đứa có thể nhìn thấy hiệu quả của điều đó ngay lập tức khi hàng chân mày đang khẽ nhíu của Kouyou giãn ra, cơ thể chị thả lỏng, trông cứ như đang trong một giấc ngủ thanh bình.


    “C-Cậu tài thế Dazai!”


    Chuuya thốt lên đầy phấn khích, mắt hấp háy hy vọng. Nhưng Dazai biết tiếp theo mới là phần khó đây.


    Phục hồi sinh lực cho một cơ thể gầy mòn vì phải chống chọi với bạo bệnh trong năm năm trời chỉ là bước đầu, bước quan trọng nhất và là cuối cùng để có thể chữa khỏi bệnh, chính là loại bỏ được tác nhân gây bệnh. Dazai cảm thấy bé đã tìm ra được điều này khi ma lực của bé lần ra một nguồn ma lực đầy ác tâm đang trú ngụ bên trong cơ thể chị Kouyou. Nếu có thể thanh tẩy nó - Dazai đủ sức làm được - thì mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Thế nhưng, khi Dazai vừa vận sức, nguồn ma lực kia như một con rắn mang bành lao vụt ra đớp lấy bất cứ kẻ nào dám cho tay vào tổ rắn, Dazai chỉ kịp phòng vệ cho chính bản thân trước khi một nguồn sức mạnh dữ dội hực lên từ cơ thể chị Kouyou, thổi bay bé về cuối phòng.


    “Dazai!”


    Chuuya kêu lên thảng thốt, cậu ta nhìn bé đang cào vuốt xuống sàn nhà để trụ lại, nanh nhe ra đầy sát khí với một hình dung màu tím phảng phất ngay trên cơ thể chị Kouyou.


    Chuuya không thấy được sao? Nhưng bé có thể thấy rõ. Đây không phải là một căn bệnh. Chị Kouyou là do có ai đó ám hại nên mới trở ra như thế.


    Đuôi dựng lên trong một tư thế đe dọa mà hiếm khi Dazai phải dùng tới, khiến cả Chuuya cũng giật mình với những tiếng gầm gừ mà bé phát ra, vì những âm thanh như vậy chỉ có khi hồ ly đối diện địch thủ có khả năng gây thương tích cho mình. Chuuya hốt hoảng nhìn lại chị gái, rồi lại nhìn bé, cậu ta bối rối không hiểu sao Dazai lại lườm chị Kouyou với một ánh mắt đầy sát khí như vậy nhưng Dazai không có thời gian giải thích cho cục bông cam. Bé đã sẵn sàng nghênh chiến. Nếu nguồn ma lực kia có định lao tới trong một đòn đánh bất thình lình, bé sẽ vô hiệu hóa nó ngay tắp lự. Đừng hòng khiến bé gặp nguy!


    Nhưng đột ngột như khi xuất hiện, nguồn ma lực bộc phát kia bỗng nhiên biến mất như chưa hề hiện diện trong căn phòng, khiến Dazai đơ ra chớp chớp mắt trong mấy giây.


    Ơ?


    Chuuya lúc này đã ra đứng chắn giữa chị cậu ta và bé, mặt lộ rõ vẻ hoang mang nhưng tư thế thì đầy sự quyết tâm sẽ không để cho chị của mình bị bất cứ điều gì hãm hại, kể cả đó có là Dazai.


    Có vài suy đoán Dazai có thể rút ra được trong trường hợp này… nhưng bé bận đảo mắt một vòng để chắc chắn là không còn mối nguy nào nữa, xong bé mới đứng thẳng dậy, móng và nanh thu lại, báo hiệu cho Chuuya biết là mọi sự đã ổn rồi. Hoặc chí ít là, đã không còn mối đe dọa nào cấp thiết nữa.


    “Này, vừa nãy là sao?”


    Chuuya sốt ruột hỏi khi bé đi tới, nhưng Dazai chỉ im lặng cầm lấy tay chị Kouyou một lần nữa để xác nhận.


    Nguồn ma lực hiểm ác kia vẫn còn bên trong chị, nhưng một khi không động tới thì nó cũng sẽ không giương nanh vuốt lên. Nó hiện hữu ở đây chỉ để bòn rút năng lượng của vật chủ cho tới khi họ không còn chút sinh lực nào nữa, và cuối cùng người bị nó ký sinh sẽ chết trong khổ sở, đau đớn.


    Bé thở hắt ra một hơi, rồi để tay chị Kouyou xuống và quay ra Chuuya.


    “Chị của cậu không bệnh. Có một nguồn ma lực lạ nằm trong người chị ấy đang dần bòn rút sinh lực của người mà nó ký sinh. Lúc nãy tớ định tiêu diệt thì nó quay ra tấn công tớ. Vậy nên tớ mới phải phòng thủ lại.”


    Chuuya nghe thế không khỏi ngạc nhiên.


    “Nếu nó có ở đó thì tại sao tớ không cảm nhận được chứ?!”


    Đúng, ngay cả khi nó hực lên ban nãy Chuuya cũng không biết gì, dù cho Chuuya chắc chắn không yếu (Dazai nhíu mày nhớ lại bộ dạng xác xơ của mình sau trận choảng lộn hôm bữa). Có vài nguyên nhân có thể dẫn đến điều này, nhưng khả dĩ nhất là…


    “Nhiều khả năng kẻ muốn hãm hại chị cậu đã cố tình ẩn giấu nguồn ma lực này thế nào đó mà những người có cùng quan hệ huyết thống sẽ không nhận ra? Vì khi điều trị cho chị Kouyou, tớ thấy ma lực chị ấy cũng khá tương tự cậu.”


    “Nói như cậu là chị tớ bị dính lời nguyền sao?”


    “Lời nguyền?”


    “Hả?”


    “Hả?” Dazai nghiêng đầu, thật là bé mới nghe từ trên lần đầu.


    “Cậu bảo có kẻ muốn hãm hại chị tớ?” Giờ tới phiên Chuuya đực mặt ra. Có ai mà lại không biết lời nguyền là gì chứ?


    Dazai nghe tới đây đập tay cái bốp, mắt sáng lên, rõ ràng đã thông rồi.


    “Ô, hóa ra lời nguyền mang nghĩa đó!”


    Dazai tủm tỉm cười với Chuuya giả ngây, trong khi Chuuya chỉ càng nhìn bé bằng ánh mắt khó hiểu. Bé thì không tính là sẽ che giấu việc mình không biết một chút gì về thế giới bên ngoài đâu, nhưng mà huỵch toẹt ngay ra cho Chuuya cũng chẳng có gì là vui. Mãi bé mới có khách mà. Lại còn là một cục bông cam có gì cũng lộ hết lên mặt thế này nữa. Bé phải trêu cậu ta chút chứ?


    “Vậy là cậu không chữa được cho chị tớ sao?” Chuuya khẩn khoản hỏi, tay nắm lấy tay chị Kouyou lo lắng. Dazai nghe tới đây thấy lạ.


    “Tớ phải hỏi ngược lại cậu mới đúng. Nếu lời nguyền là chú thuật để hãm hại người khác, vậy thì cậu có thể ra ngoài kiếm ai đó biết giải chú thuật là được rồi? Đây không phải bệnh. Trước giờ cậu không chữa được cho chị mình chỉ là vì tìm đến sai địa chỉ mà thôi.”


    “Không phải!”


    Tiếng thét lên bất thình lình của Chuuya làm Dazai điếng hồn. Gì chứ? Chuuya đột nhiên bị cái gì vậy?


    “Kể cả có không biết cách giải lời nguyền, nhưng khi thăm khám thì họ cũng đã phải biết nguyên nhân rồi. Nhưng nếu tất cả đều một mực nói dối, thì…!”


    Chuuya nghiến răng, lời bỏ lửng dường như là đang kiềm chế để không tiết lộ ra, dù rằng cơn thịnh nộ của cục bông cam có thể nhìn rõ qua đôi mắt xanh đang long lên sòng sọc.


    Rõ ràng là có ẩn tình gì đó trong chuyện này, Dazai nhận ra, nhưng bé không nói. Dù sao bé cũng là người lạ, và Chuuya cũng đã chọn không kể. Nếu đã là vậy thì cố tọc mạch cũng chẳng có ích gì, mà bé cũng không hứng thú làm điều đó.


    “Thực ra thì, tớ nghĩ nếu cố hết sức, tớ có thể thanh tẩy nguồn ma lực đó khỏi cơ thể chị cậu.”


    Dazai thừa nhận, khiến đôi tai đang cụp xuống ũ rũ của Chuuya dựng lên ngay lập tức. Mắt xanh lại ngước lên bé đầy hy vọng, nhưng chưa lời nào kịp phát ra thì Dazai đã chặn trước.


    “Nhưng việc đó sẽ khiến tớ thừa sống thiếu chết, vậy nên, không.”


    Dazai không nói dối. Nếu chỉ với năm chiếc đuôi như hiện tại (dù sống một mình đã lâu, cảnh giác đã ăn sâu vào máu Dazai, vậy nên ngay từ đầu bé chỉ để lộ cho Chuuya thấy là mình có năm đuôi thôi, tức là bằng số đuôi của Chuuya), bé sẽ phải vắt kiệt sức mình để đánh đuổi lời nguyền đang bám lấy chị Kouyou.


    Chính ra thì, bé hoàn toàn có thể lộ nguyên hình và thanh tẩy mọi thứ cái một, nhưng Dazai không muốn như thế. Cẩn trọng là một chuyện, quan trọng là nếu Kouyou được chữa lành thì Chuuya sẽ không có lý do gì ở đây nữa. Nếu thế thì không! Bé không chịu! Chuuya phải ở đây bầu bạn với bé ít lâu nữa cơ! Bé chơi với lũ Kodama chán rồi!


    Nghĩ là làm, bé cười thầm khi nhìn gương mặt tiu nghỉu của Chuuya. Cục bông cam này đáng yêu hết sức. Và bé biết là cậu ấy sẽ cố thuyết phục mình lần nữa, nên để bé sẽ đưa ra điều kiện luôn.


    “Nhưng nếu tớ ngày một mạnh lên, thì việc thanh tẩy chị Kouyou không phải là không khả dĩ.”


    “Vậy là…” Gương mặt Chuuya bừng sáng, đuôi vẫy liên hồi. Thấy may chưa Chuuya? May là Chuuya đã gặp bé đó, chứ có ai rộng lượng như bé đâu.


    “Chắc trong vài năm nữa nhỉ?” Dazai giả đò đưa ngón tay lên vỗ vỗ cằm, vẻ nghĩ ngợi. “Tớ cần phải tích đủ năng lượng. Mười năm thì hơi quá, nhưng chắc cũng phải ít nhất năm năm…?”


    Và tới giờ thì Dazai đã bắt đầu quen thuộc với cục bông cam đến mức bé đã có thể đoán được hành động tiếp theo của Chuuya là gì rồi. Vậy nên khi Chuuya nhào tới nắm tay xoay lấy bé một vòng mừng rỡ, bé chẳng còn ngạc nhiên nữa mà chỉ cùng cười giòn với Chuuya.


    “Năm hay mười hay bao nhiêu năm cũng được! Tớ sẽ ở đây cho đến khi cậu đủ mạnh để trị cho chị tớ!”


    Ôi Chuuya ngây thơ, lũ Kodama biết hết cả nhưng sợ rúm người không dám nói, phải mà bé biết là Dazai đã vừa tìm được một thú tiêu khiển mới.


    .


    .


    .


    Và tua nhanh thời gian đến hiện tại, thì như đã kể, Chuuya cuối cùng cũng tìm ra gốc cây đào mà Dazai đang ngồi đánh chén. Bé đứng dưới, tay chống hông hét vọng lên, giọng chán nản.


    “Lại đào nữa à Dazai? Cậu ăn mãi mà không biết chán à?”


    Một hột đào phi xuống trán Chuuya cái cóc. Cùng một giọng nói phát ra từ đằng sau túm lông bạc lủng lẳng trên một chạc cây.


    “Đi chỗ khác đi, Chuuya.”


    “Không! Cậu mà cứ ăn mãi một thứ như vậy thì sẽ không nhanh mạnh lên để thanh tẩy cho chị tớ được. Xuống đây!” Hột đào ban nãy bay lên trúng gáy Dazai cái cốp. “Hôm nay ta đi ăn cái khác nào!”


    Dazai điên tiết. Bé cứ nghĩ bắt hồ ly cam ở lại là vui, ai dè đâu một tuần qua bé chẳng lúc nào được yên để thưởng thức những quả đào yêu thích của mình. Chính xác thì, Chuuya có kiên nhẫn ngồi nghe bé độc thoại về sự tuyệt ngon của đào hết ngày thứ nhất, cùng gặm đào với bé hết ngày thứ hai và ba, mặt có chút bệnh khi thấy đào ngày thứ tư nhưng cục bông cam vẫn nuốt xuống được, nhưng đến ngày thứ năm và sáu là dù Dazai rủ Chuuya cũng một mực không chịu đến vườn đào nữa. Cậu ta bảo ba ngày ăn cùng một món khiến cậu ta phát lợm rồi!


    Dazai bức xúc nhìn trái đào tròn ủm, múp míp trên tay mình. Đào ngon thế này mà dám chê. Chuuya ngốc nghếch! Chẳng biết thưởng thức gì hết!


    Nhưng phải mà Chuuya để yên cho Dazai vui thú vườn đào đi. Thì không. Cậu ta nhất quyết phải lải nhải bên tai mỗi khi Dazai ngồi ăn đào rằng có bao thức ăn khác sao không chịu thử, cậu ăn mỗi một món như thế mãi sao tốt được, rồi tới lúc đào hết thì thế nào, vân vân và vân vân. Và cám ơn rất nhiều, nhưng Dazai bao năm qua vẫn ăn đào và vẫn sống tốt, hết đào thì bé ngủ, đợi tới mùa đào năm sau là được, chẳng có vấn đề gì hết. Chuuya có thể thôi làm phiền bé được rồi đấy.


    Nhưng Dazai đâu biết là mình đã dụ một bé hồ ly cũng cứng đầu ngang ngửa ở lại, vì bây giờ hồ ly đó đã nhảy phắt lên cành cây mà bé đang ngồi, tay kéo một phát làm bé mất thăng bằng, ngã theo cậu ta xuống dưới.


    “Chuuya muốn ăn cái gì khác thì tự đi mà kiếm ăn đi chứ!” Dazai cáu kỉnh giằng tay ra sau khi hai đứa đáp xuống mặt đất an toàn.


    “Không! Hôm rồi tớ có bảo sẽ đãi cậu một bữa ăn ngon nhất trần đời ấy, tớ đã chuẩn bị sẵn sàng rồi! Hôm nay cậu đổi món đi!”


    Nghe tới lời hứa nọ có khiến Dazai có chút hứng thú, vì đúng là bé cũng tò mò có gì có thể ngon hơn đào được. Nhưng bản tính là bản tính, Dazai vẫn phải vùng vằng chút đỉnh mới chịu đi.


    “Nếu không đúng như Chuuya bảo thì sao?”


    “Thì tớ sẽ tìm món khác đến khi cậu chịu công nhận thì thôi chứ sao! Ta đi nào!”


    Chuuya cười vô tư rồi nắm tay áo Dazai kéo đi, không biết rằng vẻ hồn nhiên của mình vừa làm cho trong bụng Dazai rộn rạo một tí.


    Hai bé hồ ly cứ thế dắt nhau đi túc tắc giữa rừng cây ngập nắng, đến khi đến được nhà của Chuuya và Dazai thấy một cỗ bàn thịnh soạn đã được dọn sẵn.


    Ngỡ ngàng, Dazai ngẩn ra nhìn hàng chục chiếc dĩa chứa những món ăn bắt mắt mà mình chưa một lần thấy trong đời. Và từ chúng còn toả ra hương thơm nức mũi nữa. Dazai còn không biết bé đang chảy nước dãi cho đến khi tiếng cười khúc khích của Chuuya âm vang bên tai, bé ngẩng lên và thấy cục bông cam đang phỉnh mũi cười chọc mình.


    “Sao nào? Đã thấy hấp dẫn chưa?”


    Dazai vội vã kéo tay áo lau miệng, má có chút ửng đỏ vì xấu hổ nhưng nhanh chóng lấp liếm.


    “Hừ! Phải đợi nếm mới biết!”


    Chuuya không nói gì nữa, chỉ bật cười sảng khoái rồi kéo tay Dazai ngồi xuống nhập cuộc.


    Trưa hôm ấy là lần đầu tiên trong đời bé được nếm thử nhiều hương vị lạ lùng nhưng rất vừa miệng đến như vậy. Nào là hải sản ở một nơi tên “biển” mà Chuuya bảo là một cái hồ cực lớn chứa đầy nước mặn, đến cả những món ăn mộc mạc với nguyên liệu có thể tìm thấy ngay tại nơi này, nhưng chưa bao giờ Dazai biết là chúng có thể ngon đến thế vì nào giờ Dazai toàn… ăn sống không. Cạp thử một lần rồi mà không thích là bé dẹp, không đụng tới nữa. Lũ Kodama thì hoàn toàn vô dụng trong việc giáo dục chế độ ăn cho Dazai, đơn giản bởi vì “ăn” của chúng toàn là hấp thụ linh lực đất trời, mà như thế thì còn chả đáng để gọi là ăn nữa. Tóm lại thì, Dazai biết kèo này mình đã thua Chuuya chắc vì bé đang đánh chén mọi thứ trong một sự hăm hở thấy rõ. Chuuya thấy thế càng hào hứng mang thêm nhiều đồ ăn ra, hai đứa cùng ngồi ăn thật sự rất vui.


    Cơ mà vẫn chưa có gì vượt qua đào của bé nhé!


    Dazai nói ra thành tiếng, và Chuuya đáp lại bằng ánh mắt tinh quái.


    “Cậu chắc không?”


    Đoạn cục bông cam lôi ra một chiếc dĩa có hai miếng chữ nhật màu vàng cực bắt mắt. Tai Dazai ngoảnh qua hào hứng, đuôi bé rung lên phản ứng với mùi thơm lôi cuốn tỏa ra. Chẳng đợi Chuuya mời, Dazai lủm lấy một miếng cho ngay vào họng. Chuuya thảy miếng còn lại vào miệng mình, và hai bé hồ ly chỉ biết xuýt xoa trong sung sướng khi lớp bột vàng giòn bên ngoài hoà cùng với phần ruột dẻo bên trong làm nên một tổng hòa thật tuyệt diệu, đơn giản, không cầu kì nhưng nhai miếng nào là đã miếng đó.


    “Đây là gì thế?” Dazai nhắm tịt mắt hạnh phúc.


    “Ừm, aburaage*. Ngon cực đúng không?”


    (*) Trong thần thoại Nhật Bản, đậu phụ chiên aburaage là thức ăn yêu thích của hồ ly.


    “Ừ.” Dazai còn đang lâng lâng trong sung sướng, chưa thấy được cái bẫy mà Chuuya đang dụ mình vào.


    “Vậy đã ngon hơn đào chưa?”


    Nghe tới đó Dazai giật thót, mau chóng nhai cho lẹ rồi nuốt ực miếng aburaage xuống dạ dày. Bé bướng bỉnh hắng giọng bảo.


    “Ngon, nhưng mà chưa đâu nhé.”


    Và Dazai đã phải biết, là nụ cười khảy kia của Chuuya chỉ báo hiệu cho điềm xấu thôi. Nhưng từ trưa tới giờ Chuuya đã làm cho bé đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, thế nên khi Chuuya bảo đợi đó và đi vào bếp, Dazai chỉ thấy háo hức trông chờ. Không biết Chuuya sẽ còn cho bé biết tới món ngon nào nữa đây.


    Lúc Chuuya đi ra, Dazai có chút chưng hửng. Không có chiếc dĩa được bày trí cầu kì hoa mỹ như nãy giờ nữa, cậu ta đang cầm trên tay mình một con quái vật với những chiếc càng và ngoe nhọn hoắt. Bé rớt hàm khi Chuuya để cái thứ đỏ choét đó ngay trước mặt mình. Mắt Dazai trợn trừng kinh hãi, rồi lại ngước lên trông về Chuuya trân trối, hàm vẫn chưa khép lại được như muốn hỏi ‘Cậu nghĩ cái thứ này mà ăn được á’.


    Chuuya cười như được mùa trước vẻ mặt của bé, chỉ càng làm bé thêm nóng máu. Gì chứ? Lo lắng của bé là chính đáng mà!


    Rồi như để Dazai không phải bối rối lâu hơn nữa, Chuuya tuy vẫn còn cười nhưng cũng chịu ngồi xuống cầm con quái vật lên trên tay, đoạn cậu ta giơ nó ra trước mắt bé như để thu hút sự chú ý, trước khi bất thình lình rứt bay một bên càng con vật ra! (làm Dazai ré lên hết hồn.)


    “Hồi nãy tớ để ý rồi, món súp mà chúng ta ăn đầu tiên ấy, cậu có vẻ thích hơn các món ăn khác.” Chuuya vui vẻ nói, đoạn để phần thân con quái vật xuống rồi dùng tay bóp nhẹ phần vỏ cứng bọc xung quanh chiếc càng. Lớp vỏ nứt ra dễ dàng dưới sức mạnh của bé hồ ly.


    “Chưa chắc.” Dazai hừ mũi. “Có khi vì mới nếm mấy món lạ lẫm này lần đầu nên cậu nhầm giữa sự háo hức và cảm giác thích thú thật sự mà thôi.”


    Chuuya phát ra một tiếng ừ hử như chẳng tin gì lời của Dazai, vẫn chăm chú vào công việc lột từng miếng vỏ bể ra khỏi chiếc càng, để lộ một phần thịt trắng đỏ tươm nước nhìn rất chi là hấp dẫn.


    “Tóm lại, món súp lúc đầu là súp cua. Và đây là con cua, nguyên liệu làm nên món ấy.”


    Đoạn Chuuya giơ chiếc càng đã được lột hết ra cho Dazai, chỉ chừa phần dưới còn vỏ để cầm cho dễ, cười tít mắt.


    “Cua thì tớ thấy ngon nhất là luộc ăn không như thế này. Bao nhiêu cái tinh túy ngọt ngon nhất đều còn nằm trọn trong từng thớ thịt. Cậu thử mà xem?”


    Dazai nhìn chiếc càng Chuuya đưa ra có chút nghi ngại, nhưng rồi bé cũng cầm lấy, ngập ngừng rồi vẫn đưa lên miệng.


    Không ngon hơn đào! Chắc chắn không ngon hơn đào!


    Dazai lặp đi lặp lại như tụng kinh trong đầu khi cắn vào miếng đầu tiên, và…


    Ôi trời ơi…!


    Sự bùng nổ của hương vị trong miệng khiến như có một luồng điện chạy khắp người Dazai, mắt bé sáng rỡ hệt như khi măm thử trái đào đầu tiên trong đời. Thứ này…! Thứ này thì không phải trái cây giống như đào, nhưng chắc chắn là nó đã một bước lên chễm chệ ngồi cùng với đào ở tốp đầu bảng xếp hạng những món ăn ngon nhất trong đời Dazai được biết.


    Bé ngấu nghiến hết cái càng, xong gật đầu ngay tắp lự khi Chuuya đưa ra cái càng nữa, rồi tới mớ ngoe, và cái mai, rồi cái thân, cho đến khi bé xử hết con cua rồi mà vẫn còn thèm thuồng. Bé thích món ăn này đến mức bất kể lời trêu chọc nào của Chuuya trong khi gỡ thịt cua đưa cho bé ăn đều được Dazai bỏ qua hết sạch. Vì cua bé có thể dẹp lòng tự trọng của mình qua một bên! Chuuya mà có ra ngoài thì cứ đem về toàn cua cũng được! Bé chịu hết! Cua muôn năm!


    .


    .


    .


    Và thế là, sau ngày hôm đó Dazai đã dễ chịu hơn mỗi lần Chuuya kéo bé đi đâu đó tìm thức ăn mà không phải là vườn đào. Ý là, đào thì vẫn còn ở đó, chiều tối Dazai về có thể tráng miệng dễ ợt, nhưng những cuộc phiêu lưu với Chuuya thì ngày càng hấp dẫn tới mức, thật là Dazai không phiền nếu bỏ lỡ mất một hay hai bữa đào.


    Ở đây bao lâu rồi, mà không hiểu sao tới bây giờ Dazai mới biết vùng rừng núi này vẫn còn nhiều điều lý thú đến thế. Như ngày hôm nọ khi bé chỉ cho Chuuya khu rừng tre - địa điểm bé thích thứ ba vì những tiếng xào xạc khi gió thổi qua nghe vui tai cực - Dazai tới lúc đó mới biết là tre cũng có thể ăn được, hay chính xác hơn là tre non - thứ mà Chuuya gọi là măng. Cần phải ngâm măng trong nước tí đỉnh để ra hết độc chất, nhưng sau khi chuẩn bị xong thì đây lại là một món ăn cực giòn ngọt, ngon lành.


    Hay như hôm nọ khi hai đứa dắt nhau lên một triền đồi thoáng đãng, nơi chỉ có đồng cỏ xanh vàng ươm lên sắc nắng của hàng vạn bông hoa bồ công anh, Dazai tới đó mới biết loài hoa mình dùng để chơi trước giờ ăn được trọn từ ngọn đến gốc. Chuuya ngay hôm đó đã thị phạm luôn cho Dazai thấy bằng cách dùng lửa nướng mớ rễ bồ công anh rồi đem ra...pha trà. Cậu ta bảo thứ này uống như cà phê nhưng bớt chua hơn. Dazai thì không biết cà phê là gì nhưng trước giờ bé ăn với Chuuya chưa đau bụng nên bé cứ nốc, vị đăng đắng có làm bé không thích nhưng mùi thì cũng không hẳn là tệ. Quan trọng hơn là, có thứ gì mà Chuuya không biến thành đồ ăn được không đây. Cứ với đà khám phá này thì Dazai nghĩ Chuuya chắc ăn được hết cái rừng, còn Chuuya nghe thế thì phá ra cười khanh khách, lắc đầu bảo bé nghĩ cậu ta là thần hay sao mà cái gì cũng biến thành ăn được? Chuuya không tài thế đâu.


    Dazai thì không biết Chuuya khiêm tốn đến đâu. Bé chẳng có ai khác để mà so sánh cả. Nhưng từ ngày cục bông cam đến đây, những bữa ăn của Dazai đều trở nên ngon lành và nhiều hương vị hơn. Ngay cả bầu không khí vui vẻ khi ăn cũng là một thứ Dazai chưa bao giờ nghĩ tới, nhưng bây giờ nhỡ như không có Chuuya ngồi ăn cạnh mình (vì đôi khi cục bông cam phải ra ngoài nghe ngóng thông tin), bé có cảm giác đào bớt ngon hơn một tẹo. Cũng như khi ngồi ăn mochi nướng cùng Chuuya trên triền đồi, Dazai biết chắc là bé không khoái món này lắm đâu vì bé đã ăn nó một lần rồi, nhưng không hiểu sao khi được chính Chuuya gắp cho và chế nước tương lên, món ăn mà ngày trước Dazai chỉ cố nhai nhanh nhanh để nuốt lại thơm ngon đến lạ. Bé cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình nữa. Trước giờ bé luôn kiểm soát được cơ thể mình một cách hoàn hảo mà? Nhưng những lúc như thế này, bé lại phải vội vã che giấu bầu má nóng của mình bằng cách ăn ngấu nghiến càng nhanh càng tốt. Ngậm đầy một họng đồ ăn để má cũng phải phồng ra thế này, lỡ đâu Chuuya có thấy màu gì là lạ trên má bé, thì chắc Chuuya cũng không nghĩ gì đâu đúng không?


    Nhưng còn chưa đợi tới Chuuya kịp phản ứng, thì Dazai đã mắc nghẹn. Bé hồ ly bạc tím tái hết cả mặt mày, làm Chuuya hoảng hốt vừa vòng tay ôm Dazai từ đằng sau - định ấn bụng để bạn mình nôn ra, thì một cái lắc đầu nguầy nguậy từ mớ tóc nâu phía trước khiến Chuuya khựng lại, thân người Dazai sững ra trong giây lát, liền sau đó một tiếng ực rõ to phát ra, và rồi cả người cục bông bạc rũ xuống, mồm hớp lấy hớp để không khí như cá mắc cạn. Không nhờ vòng tay Chuuya đang ôm lại là Dazai coi như lăn đùng ra rồi.


    Chuuya chưng hửng trong giây lát, rồi bật cười khanh khách không nhịn được, vô tình siết chặt hơn cục bông bạc trong tay.


    Hồ ly bạc này cũng đáng yêu quá chứ.


    Tiếng cười của Chuuya hồn nhiên mà không nghĩ đến tình cảnh của Dazai lúc đó: mặt đỏ lựng, tay quơ quào tứ tung để thoát ra, vì bé không chịu được! Chuuya chỉ ôm thôi mà sao bé bối rối muốn nổ tung rồi!


    Và chiều hôm đó có một cục bông cam ôm rịt một cục bông bạc không chịu bỏ ra, cốt là để trêu, và một cục bông bạc đuôi vẫy điên cuồng tìm mọi cách thoát khỏi vòng kim cô của cục bông cam, khiến cho cuối cùng hai đứa ngã vật ra trên đồng cỏ, những đoá hoa bồ công anh xung quanh tung lên như phấn.


    Chuuya nhìn thấy bộ dạng Dazai hớt hải bò ra khỏi vòng tay mình như thế càng cười lớn hơn, và kì lạ thật, Dazai nếu là ngày mới gặp sẽ phát cáu, chắc chắn. Nhưng bây giờ chỉ có một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực bé, ngày càng dâng lên khi bé nhìn nụ cười rạng rỡ của Chuuya trong ráng chiều hoàng hôn, dâng tràn hơn nữa, không cưỡng lại được, và chưa gì Dazai đã thấy mình bật cười cùng Chuuya, tiếng cười của hai đứa trong veo trong không gian vàng ruộm, vô tư lự, như thể chẳng có nỗi âu lo, muộn phiền nào có thể chạm đến.


    Nếu đây thực sự là niềm vui, Dazai hy vọng nó có thể kéo dài mãi. Nếm trải cảm giác có một người bạn đồng hành bên mình khiến bé nhận ra được, rằng trước giờ bé đã rất cô đơn. Chuuya vẫn sẽ rời khỏi đây, bởi vì đôi mắt xanh đong đầy ánh nắng ấy luôn hướng về những chân trời rộng mở, ghìm chân Chuuya lại là không thể. Nhưng Dazai hy vọng, đến khi Chuuya rời đi, bé có thể đi cùng. Bé rồi sẽ đủ mạnh để phá hủy kết giới đang giam giữ mình, và tới lúc đó, cả hai đứa có thể cùng nhau, à, có thể có thêm chị Kouyou nữa, cả ba có thể cùng nhau đi tới những vùng đất lạ mà Chuuya muốn khám phá, hay chỉ đơn thuần là Chuuya dẫn Dazai đến những chốn hay ho Chuuya đã kể cho Dazai nghe về thế giới bên ngoài. Là sao cũng được. Dazai ngay lúc này chỉ muốn ở bên Chuuya, mãi mãi không chia lìa (nhưng bé không biết được rằng, định mệnh khắc nghiệt sẽ chia tách hai đứa, rằng số phận của một hồ ly ngay từ khi sinh ra đã có chín đuôi sẽ chẳng bao giờ được viên mãn).


    Nhưng...Dazai ở thời điểm hiện tại không biết những điều đó. Mà bé cũng không cần biết. Bé chỉ biết là thật may mắn là bé đã gặp được Chuuya, và bé muốn cô đọng giây phút này lại để cất giữ mãi trong tim, một buổi chiều hạnh phúc hai đứa đã cười hết mình trên đồng hoa bồ công anh ngập nắng.


    .


    .


    .


    .


    Mùa trôi qua, và những cơn mưa lại đến. Dazai khi đó mới bàng hoàng nhận ra, là cả năm trời bé đã không ngủ rồi!


    ...hay chính xác hơn là, cả ba mùa thu, đông, xuân vừa rồi bé hoàn toàn chả ngủ vùi như mọi khi nữa, bởi vì Chuuya phải chăm cho chị Kouyou nên không ngủ được (“Cùng lắm chỉ ngủ đông thôi!” - Chuuya đã vặt lại bé như thế - “Ai đời lại ngủ hết ba mùa trong năm như cậu chứ!” - Dazai phồng má tức tối, và hai đứa đã cãi nhau một trận ỏm tỏi ngay tối hôm đó.)


    Tóm lại, vì là thế nên rốt cuộc Dazai đã thức cùng Chuuya (trong ngày hai bé vẫn ngủ như thường nên sức khỏe là không vấn đề, Dazai chỉ ngạc nhiên với bản thân khi có thể từ bỏ những thói quen trước giờ chỉ vì Chuuya).


    Giờ đây, khi nhìn lên những cành đào đơm đầy quả chín múp hấp dẫn, trong Dazai lại phập phồng một sự hoảng loạn nhẹ.


    Không phải mọi việc đang không ổn gì, mọi thứ đang diễn ra quá ổn: bé đã có một người bạn cực ăn ý để chơi cùng, bé cũng có được một địch thủ ngang sức ngang tài để tập luyện (dù thực lực bé luôn nhỉnh hơn Chuuya nên nhờ thế, bé thường hay chỉ dẫn Chuuya nhiều thứ về ma lực); Chuuya hứa không động gì tới cây bông của bé nữa; bé thì thay Chuuya chăm cho chị Kouyou những khi cục bông cam phải ra ngoài; đồ ăn ngon hơn gấp bội kể từ khi Chuuya đến đây; và Dazai phải công nhận, từ ngày ăn ngủ điều độ với Chuuya, bé đã tích được nhiều sức mạnh hơn hẳn!


    Tóm lại, không có gì là không tốt, ngoại trừ việc…


    ...Dazai đã nói dối Chuuya về việc chữa trị cho chị Kouyou cả một năm trời rồi.


    Bé bặm môi nhìn xuống đất, tâm trạng rối bời.


    Ban đầu bé không nghĩ là mình sẽ có cảm giác tội lỗi đến mức này đâu. Ý là, bé đâu có lừa Chuuya! Bé vẫn có ý định chữa lành cho chị Kouyou mà! Chỉ là, bé có kéo dài thời gian ra một tí…


    Nhưng sau đó, ngày ngày chứng kiến tình yêu thương Chuuya dành cho chị mình, niềm yêu thích của bé với chính Chuuya tăng lên, và thật sự Dazai cũng bắt đầu có cảm tình với chị Kouyou nữa… tất cả những điều đó càng khiến bé cảm thấy chột dạ.


    Dazai sẽ phải lộ nguyên hình hồ ly chín đuôi khi chữa trị cho chị Kouyou, đó sẽ là thêm một lời nói dối nữa, nhưng Dazai nghĩ Chuuya sẽ hiểu cho bé thôi, vì cảnh giác trước người lạ là một điều rất thường tình. Nhưng, việc để chị Kouyou bị lời nguyền hành hạ cả một năm trời, vật vã với những cơn sốt cao đến kiệt sức… dù bé có cố bù đắp bằng cách ngày ngày hồi phục sinh lực cho chị Kouyou, thì Dazai cũng không nghĩ có lời giải thích nào sẽ khiến Chuuya nguôi đi cơn thịnh nộ và sự thất vọng cùng cực. Càng hiểu về Chuuya nhiều hơn, bé càng dám khẳng định Chuuya sẽ phản ứng như thế, và chính điều đó đã làm chùn tay Dazai biết bao nhiêu lần những khi bé định thanh tẩy cho chị Kouyou.


    Ý là, bé có thể tranh thủ những khi Chuuya ra ngoài, nhưng đây là lần đầu tiên bé thử làm một điều thế này, bé không chắc được sẽ có gì bất thường xảy ra không. Đó là chưa kể, nếu quá trình thanh tẩy chưa xong mà chị Kouyou đã tỉnh lại, thì chị sẽ biết và kể cho Chuuya…


    Mà không!


    Dazai lắc đầu nguầy nguậy, ngồi thụp xuống vùi mặt vào hai lòng bàn tay, đôi tai bạc cụp xuống ủ rũ.


    Bé có thể cầu xin chị Kouyou đừng nói cho Chuuya biết, bé có thể nghĩ ra mọi tình huống để khiến mọi điều vẫn là bí mật, để Chuuya không nghĩ xấu về bé, để Chuuya vẫn mãi là bạn của bé, nhưng…





    … bé thực sự không muốn nói dối Chuuya nữa.


    Chuuya luôn hết mình vì bé. Chuuya hồn nhiên, vô tư luôn tin những gì bé nói, để rồi sau khi biết bị lừa vẫn bỏ qua cho bé (với vài cú đập đuôi giận dỗi và cắt cơm Dazai vài ngày). Một Chuuya bộc trực, thẳng thắn như vậy, liệu sẽ vẫn bỏ qua cho bé khi bé thú nhận hết mọi chuyện và chân thành xin lỗi không?





    Dazai cắn môi, cảm thấy như muốn khóc.


    Bé muốn tin là Chuuya sẽ làm thế. Bé nghĩ là Chuuya sẽ làm thế, vì bé cũng đã hiểu nhiều về Chuuya. Nhưng… phần bi quan trong bé không ngừng thì thầm rằng sẽ luôn có trường hợp ngược lại. Chuuya đã sống bao nhiêu năm trời bên ngoài rồi, bé ở đây mới biết được Chuuya có một năm, làm sao bé dám đảm bảo Chuuya sẽ rộng lượng đến thế chứ?


    Dazai biết mình không thể kéo dài tình trạng này lâu hơn được nữa. Nếu vẫn hy vọng được Chuuya tha thứ, thì chỉ có thể là lúc này, ngay bây giờ. Nhưng ngực bé vẫn đau lắm, khi nghĩ đến cảnh tượng Chuuya cùng chị Kouyou quẳng lại cho bé một ánh nhìn khinh miệt, rồi lẳng lặng bỏ đi. Bé...bé không muốn Chuuya đi! Bé không muốn bị bỏ lại nữa! Nhưng bé cũng không biết nên thú nhận với Chuuya thế nào…!


    Và đó là năm đầu tiên dù những quả đào đã rộ, Dazai cũng không còn tâm trạng nào để ăn nữa. Bé ước gì ngay từ đầu mình đã không nói dối, nhưng điều đó đã chẳng thể nào thành hiện thực được nữa rồi.


    .


    .


    .


    .


    Một giọt nước rớt xuống tai làm Chuuya choàng tỉnh. Bé bật dậy quét mắt khắp xung quanh, đôi tai cam ngoặc qua ngoặc lại nghe ngóng động tĩnh, nhưng chẳng có gì bất thường cả. Yên tâm trở lại, bé hồ ly cam đứng lên vươn vai, năm chiếc đuôi như ánh lửa toả ra khoan khoái.


    Trước mặt bé là một khu rừng xa lạ vẫn còn phảng phất chút sương mai. Vài tia nắng chiếu xuyên qua những tàn lá, nhưng vẫn chưa đủ để xua tan đi không khí ẩm ướt mà trận mưa rừng khuya qua còn để lại.


    Đúng thế, tối qua Chuuya buộc phải qua đêm ở đây dù chỉ còn vài quả đồi nữa thôi là về đến nhà rồi, tất cả chỉ vì cơn mưa xối xả đó. Bé có lo đồ mang về sẽ bị ướt, nhưng may sao bé đã trú kịp vào hang động nhỏ này nên mọi thứ vẫn tinh tươm. Có ẩm một chút thôi, nhưng chuyện đó thì lửa của bé xử lý dễ.


    Lôi ra một chiếc bánh lót dạ, Chuuya vừa gặm trên miệng vừa thu gom đồ đạc lại chuẩn bị khởi hành. Thực ra bé thong thả một chút nữa rồi đi cũng không sao, vì bây giờ vẫn còn khá sớm. Nhưng - xốc hành lý lên vai, Chuuya nhảy lên những cành cây cao rồi phóng từ cành này qua cành khác để tránh con đường lầy lội bên dưới - bé muốn về nhà càng nhanh càng tốt, vì Dazai dạo này có vẻ không ổn.


    Bé cũng chẳng biết có phải do mình nhạy cảm quá không nữa, vì chính ra thì Dazai vẫn bình thường, vẫn nghịch như quỷ và chọc bé phát điên lên, vẫn khiến lũ Kodama khổ sở với những trò quậy phá độc chiêu mà bé không tin nổi có ai có thể nghĩ tới.


    Nhưng, lại có những lúc bé bắt gặp Dazai ngồi trầm tư, ảo não đến mức bé đến gần cũng không nhận ra. Thậm chí khi bé đặt tay lên vai lay nhẹ, cục bông bạc còn giật bắn người - một điều mà từ lúc chuyển đến đây bé chưa bao giờ thấy. Dazai sau đó lúc nào cũng đánh trống lảng khi được hỏi, mà thường là cậu ấy sẽ chọc cho bé điên tiết lên để bé quên bẵng đi mục đích ban đầu của mình (nực cái là lần nào cậu ấy cũng thành công mới ghét. Chị Kouyou luôn bảo bé phải học cách kiềm chế, nhưng ở với Dazai thì chắc chẳng bao giờ bé học được luôn quá).


    Tóm lại, Chuuya chắc chắn là Dazai đang có tâm sự gì đó. Cậu ấy không lảng tránh bé, nhưng bé có cảm giác khi bé không nhìn, cục bông bạc có vẻ bớt vui hơn một tẹo. Và tình trạng này nếu xảy ra trong những ngày đầu tiên bé tới đây, thì bé sẽ chẳng thấy lạ gì hết. Đúng mà. Khi đó hai đứa có biết gì mấy về tính nết của nhau đâu?


    Nhưng giờ sau khi ở với nhau gần cả một năm trời, chỉ trừ phi Chuuya phải đi ra ngoài, còn lại hầu như hai đứa luôn bên nhau như hình với bóng, Dazai rầu rĩ đến thế là một điều cực kì bất thường khiến Chuuya đang hết sức lo lắng. Cục bông bạc đôi khi giỡn nhây thật đấy, nhưng Chuuya vẫn thấy vui, vì đây là lần đầu tiên trong đời Chuuya có được một người bạn đúng nghĩa. Ở nơi Chuuya và chị Kouyou từng ở, chẳng có ai đối xử với bé thẳng thắn, ngang hàng như Dazai cả. Dazai còn giúp ích rất nhiều cho sức khỏe của chị Kouyou nữa, và đây là điều mà Chuuya cảm kích nhất, vì nguồn gốc của hai chị em đã khiến cho bất cứ thầy thuốc nào mà Chuuya gõ cửa đều chối từ. Chỉ có Dazai do bị cầm giữ trên vùng núi heo hút này, mù mịt thông tin nên đã chấp nhận Chuuya và chị hai. Bé không muốn nghĩ đến việc khi Dazai thoát ra được thế giới bên ngoài rồi, và biết được mọi sự, liệu Dazai sẽ đối xử khác với bé không.


    Chuuya cắn môi, giậm mạnh hơn bình thường đến nỗi cành cây bé vừa nhảy qua kêu răng rắc.


    Bé không biết được. Bé nghĩ là không, nhưng nếu Dazai có hành xử như tất cả mọi người, Chuuya cũng sẽ chấp nhận. Chỉ là, từ lúc sinh ra đời cho đến giờ, đây là những ngày tháng tươi đẹp nhất Chuuya từng được sống, và bé quyết tâm sẽ bảo vệ nó cho đến khi không thể nữa mà thôi.


    Siết chặt hơn quai đeo hành lý trong tay, Chuuya nhìn thẳng phía trước, ánh mắt cương quyết.


    Vậy nên lần này bé đã cất công đi xa hơn một chút, cốt để tìm được loại cua ngon nhất mang về cho Dazai. Bé hy vọng được ăn món ăn yêu thích thì tinh thần của bạn bé sẽ tốt hơn? Rồi nhân lúc đó, bé sẽ khuyên nhủ được cục bông bạc nói ra điều gì đang cất giữ trong lòng? Ngoài ra, còn có thêm một đống đồ hay ho từ thế giới bên ngoài mà bé vác về lần này nữa, như sách vở chẳng hạn. Đảm bảo là Dazai chẳng biết đọc đâu - Chuuya cười thích chí khi mường tượng đến khuôn mặt đực ra của Dazai - nhưng Chuuya có thể chỉ cho cậu ấy. Cả hai đứa sẽ có thêm nhiều ngày vui lắm đây.


    Bé hồ ly cam mải thích thú với những suy nghĩ của mình, bé không ngờ trong một lúc mất cảnh giác, một cú thụi bất ngờ vào bụng khiến bé tối tăm mặt mũi. Lực đánh mạnh kinh hồn làm cả thân người bé bay xuyên qua mớ cành lá rậm rạp trước khi va thẳng vào một tảng đá bên dưới, đồ đạc mang theo văng tứ tung.


    Là ai…?! Chuuya loạng choạng ngồi dậy, nhưng mặt mày vẫn đang xây xẩm khiến bé chẳng nhìn thấy gì được ngoài những hình ảnh nhòe nhoẹt trước mắt. Nhưng bé đã cẩn thận lắm mà…? Sao có thể…?!


    “Tìm thấy ngươi rồi.”


    Và đó là tất cả lời cảnh báo trước khi một bóng đen vụt đến bao trùm Chuuya, sát khí quánh đặc khiến toàn bộ lông trên người bé dựng đứng.


    Và bé lạnh toát người nhận ra...


    Hắn đến… là để giết…!


    .


    .


    .


    .


    “Được! Mình sẽ làm vậy đi!”


    Dazai nắm chặt hai tay quyết tâm, trong lúc lũ Kodama ngồi khắp các rễ cây thông đỏ xung quanh thì nghiêng đầu ngơ ngẩn.


    Chúng có không hiểu cũng phải, vì nãy giờ bé hồ ly bạc chỉ có đi qua đi lại lẩm bẩm một mình, lâu lâu gào toáng lên như bị nhập, rồi lại ngồi bệt xuống ôm đầu ủ ê.


    Nhưng Dazai đã suy nghĩ xong rồi! - Bé siết chặt tay hơn nữa.


    Lần này khi Chuuya quay về, bé sẽ thú nhận hết với cậu ấy. Bé quyết tâm thế! Bởi vì nếu bé tin vào suy đoán của mình chín phần, thì bé tin vào con người Chuuya mười phần. Người bạn tốt bụng đã đồng hành bên bé gần một năm qua, chắc chắn nếu được bé giải thích và xin lỗi chân thành, sẽ không đến nỗi trở mặt mà khinh ghét Dazai đâu.


    Tuy chị Kouyou có thể là một nhân tố khó đoán… - Dazai có hơi xìu xuống một tí.


    … nhưng với những gì Chuuya kể, thì bé nghĩ chị là một người công tư phân minh! Có thể chị sẽ bắt phạt Dazai cái gì đó, Chuuya chắc cũng sẽ phạt bé nữa, nhưng thế cũng được! - Dazai nhiệt huyết sục sôi. - Chỉ cần vẫn giữ được lòng tin của Chuuya, có làm gì bé cũng chịu! Bé chỉ muốn Chuuya tiếp tục là bạn mình!


    “Sẽ được thôi!” Dazai tự trấn an bản thân. Bé vẫn sợ, nhưng bé sẽ làm. Ngay hôm nay! Ngay lúc Chuuya về--


    Nhưng bất thình lình, một luồng gió lạnh toát thổi qua khiến lông đuôi Dazai dựng ngược lên cảnh giác. Có một cái gì đó bất thường đang diễn ra với khu rừng, lũ Kodama ngồi chơi với bé nãy giờ cũng đang run lên bần bật. Bé đảo mắt hết chung quanh, chẳng nhận ra gì khác biệt, nhưng không gian mát mẻ, dễ chịu ban nãy, giờ không hiểu sao chỉ còn cho bé cảm giác rờn rợn, lạnh xương sống. Tiếng chim muông cũng im bặt, dường như đang nín thở, run sợ trước một điều gì đó,


    một điều cực kỳ mạnh,


    cực kỳ khủng khiếp.


    Dazai giật mình khi một thứ lạnh cóng chạm vào tay. Bé nhảy bắn ra, thủ thế xong mới định thần được là một Kodama mới khẽ lay tay bé. Cả người tinh linh tí hon vẫn run bần bật, nhưng tư thế đó, dáng đứng đó, dường như nó đang muốn nói cho bé một điều gì.


    Và khi mà Kodama đưa tay lên, bé nhìn theo mới nhận ra, tất cả Kodama xung quanh bé giờ đã cùng đứng lên, chỉ tay về một hướng.


    Tim Dazai đập thình thịch. Bé không biết mình đang hồi hộp vì điều gì nữa, nhưng có một cái gì đó ở cuối con đường Kodama dẫn dắt đang thôi thúc bé tiến lại, quan trọng như thể nếu bé không mau mau đến đó, bé sẽ hối tiếc cả phần còn lại của cuộc đời.


    Bước chân của Dazai dần nhanh lên, và chẳng mấy chốc bé đã thấy mình phóng như bay giữa những gốc thông cổ thụ. Càng đến gần, cảm giác tê cóng sóng lưng càng buốt hơn. Bản năng phòng vệ mách bảo bé không nên tiến đến nữa, nhưng Dazai vẫn cắn răng chạy tiếp.


    Bé biết thứ mùi này…!


    Bé đã rất quen thuộc với nó trong gần một năm qua…!


    Nhưng pha trộn với nó đang là một thứ mùi kim loại tanh nồng mà Dazai không muốn tin là sự thật…!


    “Ch--!” Miệng bé lắp bắp, hơi thở gấp gáp. Nỗi kinh hoàng lan khắp người khiến toàn thân Dazai như tê dại, nhưng bé vẫn băng băng đi, mọi màu sắc vụt qua cứ như một ảo ảnh.


    Và rồi khi mà sự âm u của khu rừng chấm dứt, con đường Kodama dẫn dắt cũng kết thúc và sự kiềm nén trong lồng ngực Dazai không thể ghìm lại được nữa, bé gào lên thảm thiết trước khung cảnh như bình địa trước mắt mình, và đứng ở giữa nó…


    …là một hồ ly tinh khổng lồ vằn vện những vệt đỏ đang cuồng nộ giết chóc mọi sinh vật trên con đường nó đi…!


    “CHUUYA!!”



     
  3. Eclipse

    Eclipse Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/6/21
    Bài viết:
    54
    v
    a



    Chương 3





    Ngay cả trong giấc mơ hoang đường nhất của mình, Dazai cũng không bao giờ nghĩ cảnh tượng này lại có thể xảy ra.


    Bé đã từng thấy Chuuya biến lại nguyên hình hồ ly, bé cũng đã làm theo để đọ độ to nhỏ với Chuuya, và sau đó đã phá ra cười ngặt nghẽo vì rõ ràng là cục bông cam này nhỏ hơn bé thật. Chuuya đợt đó táp lấy táp để bé trong bực tức, trong khi bé thì cứ nhảy qua nhảy lại né mà cười ngất thôi.


    Nhưng sinh vật khổng lồ cao còn hơn khu rừng thông đã sống qua hàng thập kỷ này, cao phải tới mấy trượng là ít, hoàn toàn không phải cục bông cam bé xinh đã giận dỗi với bé ngày ấy nữa.


    Hồ ly khổng lồ gầm lên một tiếng chấn động khi nhìn thấy bé. Dazai chưa kịp hoàn hồn đã phải né gấp một chiếc đuôi khổng lồ nện xuống ngay đầu mình. Cơn mưa đuôi xối xả quất xuống làm một mặt Dazai phải vận dụng hết độ lanh lẹ để tránh đòn, mặt khác phải thi triển nội lực để đánh bật một số cú chém tới ngay lập tức, vì hoàn toàn không né kịp.


    Đây không phải sức mạnh của Chuuya mà Dazai từng biết nữa…!



    Bé kinh hãi nghĩ, đã phải viện đến ma lực chiếc đuôi thứ sáu của mình để thoát ra khỏi một cú táp hiểm hóc.


    Chuuya… định giết bé luôn sao…! Cậu ấy không nhận ra bé sao…?!


    Bé không rõ chuyện gì đã xảy ra để khiến bạn mình ra nông nỗi này nữa.


    “Chuuya!”


    Bé gào lên thảm thiết, nhưng tiếng kêu của bé bị chôn vùi trong hàng loạt tiếng nổ vang trời khi mặt đất bị cày xới dưới những quả bom ma lực đồng loạt dội xuống. Dazai đã phải dùng đến ma lực của chiếc đuôi thứ bảy để thoát ra với một vạt áo rách bươm.


    Hồ ly khổng lồ càng tấn công càng mãnh liệt, và khi mà Dazai đang lo sợ đến cả sức mạnh chiếc đuôi thứ tám của bé cũng không đủ khắc chế, vì ngọn lửa mà hồ ly khổng lồ thổi ra sắp vượt quá kết giới của bé rồi, thì chợt, sức nóng của lửa giảm lại.


    Bé bối rối nhìn về phía hình bóng hồ ly khổng lồ đang rõ dần ra khi màn lửa từ từ biến mất, và đó là khi bé nhận ra, sinh vật này đang đuối sức rồi! Hậu quả của việc tấn công điên cuồng nãy giờ là một chuyện, nhưng điều khiến bây giờ hồ ly khổng lồ còn đang lảo đảo trên chính đôi chân mình, những dòng chất lỏng đỏ quạch rỉ ra từ miệng và khắp người nó thấm đỏ mặt đất bên dưới…


    …là vì nó đang bị thương nặng!


    “Chuuya! Cậu dừng lại đi!”


    Dazai khẩn nài, nhưng Chuuya chẳng có vẻ gì là nghe được lời bé cả. Cả thân người hồ ly khổng lồ rung lên, vẫn cố tung ra những đòn đánh mà bây giờ chẳng còn được đến phân nửa phần sức mạnh trước đó, hệt như một ngọn đuốc đã cháy đến tận cùng và bây giờ đang tàn lụi.


    Dazai hoảng hốt lao đến khi cả thân người hồ ly khổng lồ đổ rầm xuống mặt đất, kinh động cả một quả đồi. Bé biết mình cũng nên lo là chút tàn lực còn sót lại có thể khiến hồ ly khổng lồ tấn công bé chớp nhoáng, nhưng nỗi sợ hãi mất bạn đã lấn át lý trí bé đi.


    Những vện đỏ bao trùm người Chuuya đó… chắc là “lời nguyền”?


    Nếu bé có thể thanh tẩy được… thì bạn của bé sẽ trở lại bình thường đúng không?



    Dazai không muốn nghĩ đến tình huống ngược lại. Tay bé run rẩy khi từ từ đưa lên chạm vào mõm của hồ ly cam đang thở những hơi yếu ớt. Bé nhắm mắt, vận hết nội lực của mình để chiếc đuôi thứ chín xuất hiện, luồng ma lực bạc ánh xanh xuất hiện le lói từ tay bé, trước khi lan đi với một tốc độ khủng khiếp và chẳng mấy chốc bao trùm toàn bộ người hồ ly khổng lồ.


    Chuuya…! Làm ơn, Chuuya…!


    Bé khẩn thiết gọi trong tâm trí, tập trung toàn bộ sức lực vào việc đẩy lùi bất cứ thứ gì đang điều khiển Chuuya. Bé muốn bạn của bé về! Người bạn thân thiết của bé!


    Và như một điều kì diệu, những vện đỏ chạm phải quần sáng bạc ánh xanh của bé đều biến mất như chưa hề tồn tại, cùng với nó là cơ thể hồ ly khổng lồ thu nhỏ dần, cho đến khi trong lòng bé chỉ còn là một bé hồ ly cam nhỏ nhắn như kích thước mà Dazai đã từng trêu chọc.


    Dazai nấc lên một tiếng mừng rỡ, bé ôm ghì cục bông cam vào lòng, mắt nhắm nghiền, tiếp tục truyền sinh lực sang.


    Cơ thể Chuuya ấm dần lên trong vòng tay bé, và khi mà Dazai cảm nhận được một cái cựa nhẹ, bé vội vã bỏ ra, khẩn thiết gọi.


    “Chuuya! Chuuya!”


    Hồ ly cam chớp chớp mắt, ánh nhìn vẫn còn mơ hồ trước khi dời sang phía Dazai, nhưng trong đôi mắt xanh đó đã có sự nhận biết, không còn điên loạn nữa. Bé còn không biết mình có thể xúc động thế này, nhưng khi miệng Chuuya thoát ra lời đầu tiên từ sau khi hai đứa tạm biệt nhau…


    “...Dazai?”


    …mắt Dazai ngấn nước. Bé ôm chầm lấy Chuuya lần nữa, chẳng bận tâm nếu những hàng lệ có đang ràn rụa trên má.


    Ôi Chuuya đã sống! Bạn của bé vẫn còn sống!


    “Này…! Dazai!” Chuuya phát ra tiếng kêu tắc thở trong vòng tay bé, nhưng bé mặc kệ, càng ghì chặt hơn. Bé đã rất sợ. Nỗi sợ này cũng kinh khủng như việc Chuuya sẽ bỏ rơi bé, đau như muốn cứa vào tim.


    Chuuya hẳn cũng đã nhận ra Dazai đang run rẩy thế nào. Bạn của bé ngồi yên trong lòng để bé vùi mặt vào lớp lông dày, cố gắng bình tĩnh lại. Mãi cho đến một lúc sau khi tiếng nấc của Dazai đã lắng xuống, bé nghe có một tiếng bụp nhỏ vang lên trong vòng tay mình, và sau đó Chuuya hiện ra trong một làn khói, không trong dạng hồ ly nữa.


    Bạn bé đưa mắt nhìn xung quanh, vừa thấy khung cảnh tan hoang bình địa đã vội vã nắm lấy hai vai Dazai, mắt quét từ trên xuống dưới, giọng hoảng hốt.


    “Cậu có sao không? Tớ có làm cậu bị thương không?”


    “Không, tớ không sao.” Bé đáp lời nhưng không khỏi ngạc nhiên. Chuuya đã biết là mình có sức mạnh này sao?


    Chuuya nhìn hết bộ dạng lấm lem, áo quần cháy xém loang lổ của Dazai như vẫn chưa tin vào mắt mình, nét mặt cục bông cam trông cực kỳ hối lỗi. Rồi như nhận ra điều gì đó bất thường, Chuuya chồm tới, giọng thảng thốt.


    “Mà cậu vừa cứu tớ sao?”


    Dazai chớp chớp mắt khó hiểu, không phải quá rõ rồi còn gì?


    “Ừ?”


    “Cậu dùng năng lực của cậu sao?”


    “Ừ?”


    Chuuya bàng hoàng nhìn bé, rồi ngồi phịch xuống nhìn vào hai lòng bàn tay lành lặn của mình, miệng lẩm bẩm trong kinh ngạc tột độ.


    “Có…có thể dừng được sao?”


    Dazai mắc nối các mảnh ghép trong đầu, bé cau mày khi nhận ra hàm ý của Chuuya.


    “Ý Chuuya là sao? Cậu không tự chủ được khi dùng đến năng lực cực mạnh đó à?” Một năng lực mà nếu Chuuya đã không bị thương nặng từ đầu, bé ngờ là đến bé cũng không phải là đối thủ. Suy nghĩ đó khiến Dazai rùng mình.


    “Không, tớ hoàn toàn mất kiểm soát. Chỉ có thể tiếp tục cơn cuồng nộ cho đến chết.” Chuuya lắc đầu khổ sở, mặt cúi gằm. Dazai lạnh người khi nhận ra nếu bé không đến kịp lúc nãy… Có khi… Có khi Chuuya đã…!


    “Nhưng mà tại sao? Tại sao cậu lại đến nông nỗi đó?” Bé vội vã hỏi lại, tay nắm hai vai Chuuya lay.


    Chuuya bặm môi im lặng trong giây lát, mắt xanh như đang phải đấu tranh tư tưởng dữ dội, nhưng rồi bạn bé cũng đáp lời.


    “Có kẻ tấn công khi tớ về gần đến đây.” Dazai nghe xong chưa kịp hoảng hốt thì Chuuya đã đặt một ngón tay lên môi bé, ra hiệu bình tĩnh. “Nhưng nếu cậu phát hiện ra tớ trong bộ dạng…đó,” Chuuya nói mà như đang nghiến răng, vẻ mặt tự ghê tởm chính mình, “thì đã xong rồi. Không còn mối nguy nào nữa đâu.”


    Dazai gật đầu, bé hiểu ý của Chuuya đang muốn nói gì.


    Bé thật sự có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi Chuuya. Nhưng nhìn nét mặt đầy tâm trạng của bạn mình, bé biết đây không phải là thời điểm thích hợp. Vậy nên bé đứng lên, kéo Chuuya dậy theo với bé. Đoạn bé cầm tay cục bông cam dẫn đi, nói với lại phía sau.


    “Ta về nhà đã. Mọi chuyện tính sau.”


    Bạn bé chẳng nói gì ngoài một tiếng ừm nho nhỏ, im lặng đi theo Dazai.


    Bé vừa dắt bạn mình đi vừa ngoái nhìn khung cảnh hoang tàn xung quanh. Thật may đây chỉ là bìa kết giới đang giam giữ bé nên mọi sự tàn phá đều chưa quá ảnh hưởng đến khu rừng. Nhưng nếu ở đây mà còn trông khủng khiếp thế này, thì con đường mà hồ ly khổng lồ để lại phía ngoài kia hẳn là còn kinh khủng nữa.


    Tốt nhất không nên để Chuuya ngoái lại sau bây giờ, Dazai thầm nghĩ, cậu ấy cần ổn định tinh thần trước đ--


    Bàn tay bé đang kéo đi đột nhiên giật ngược lại. Dazai ngạc nhiên ngoảnh về sau, thấy mắt Chuuya đang gắn chặt vào lưng bé, gương mặt rặt một nỗi kinh hoàng tột độ…


    Và toàn bộ người Dazai như đông đá! Bé đã quên…!


    “Sao… Sao cậu lại có chín đuôi?”


    Chuuya giật mình khi bé bất thình lình giựt tay ra. Bé cũng không ngờ mình lại làm vậy. Nhưng bàn tay bé lúc đó như phải bỏng…


    Nhưng rụt tay lại cũng chẳng giúp ích gì…


    Trái lại, trống ngực bé càng đập mạnh hơn. Mọi hình ảnh, âm thanh xung quanh mờ nhòe đi, chỉ để lại Chuuya là rõ mồn một trước mắt bé.


    Bé biết Chuuya đang nghĩ gì, sắp nghĩ gì, nhưng xin hãy để bé nói…!


    Nhưng lời vừa chớm thoát ra đã tắt ngúm. Dazai điếng người khi Chuuya dần ngẩng lên, mắt xanh nhìn xoáy vào bé tìm kiếm lời giải thích, nhưng chín chiếc đuôi đang tỏa ra sau lưng Dazai đã là bằng chứng rành rành của tất cả mọi điều này. Lời dối trá của bé. Sự ngây thơ của Chuuya.


    “Vậy là…”


    Chuuya chau mày, Dazai nghe như tim mình chết lặng khi điều bé sợ hãi nhất đã đến.


    “...trước giờ cậu mạnh hơn hẳn những gì đã thể hiện sao?”


    Ngay từ đầu cậu đã có thế chữa khỏi cho chị Kouyou rồi sao?


    Mắt xanh nheo lại quy kết, tim Dazai chùng xuống. Bé biết không gì có thể cứu vãn được nữa rồi.


    Nhưng…, Dazai bấu chặt vạt áo, ngực đau thắt, nếu đã thành thế này, hãy để ký ức cuối cùng của bé về đôi mắt xanh ấy là một bầu trời trong vắt ngày hạ. Trong veo, không vẩn đục, không...thấm đẫm sự thất vọng cùng cực dành cho kẻ nói dối.


    Vậy nên không đợi Chuuya nói thêm gì nữa, Dazai quay đầu bỏ chạy trước khi sắc xanh kịp chuyển màu.


    “Dazai!”


    Chuuya vẫn còn chưa hồi phục hoàn toàn sức lực, cậu ấy sẽ không thể đuổi kịp bé, nữa là giờ đây bé đang phóng hết tốc lực của một hồ ly chín đuôi--





    Phải, chín đuôi. Dazai đưa tay áo lên lau lấy lau để mặt mình, nhưng hoàn toàn không có tác dụng. Bé đang bật khóc thành tiếng và bé hoàn toàn không cản được bản thân.


    Chính vì bí mật này mà tình bạn của bé và Chuuya tan vỡ. Là tại bé. Tất cả là lỗi của bé. Bé là đồ ngốc! Đồ đại ngốc! Vậy nên bây giờ bé hoàn toàn không làm được gì nữa rồi.


    Và còn tồi tệ hơn nữa, con đường mà bé đang chạy qua, bất cứ nơi đâu trong cánh rừng này cũng đều in đậm những kỷ niệm của hai đứa, những ký ức một thời hoàng kim, nhưng giờ đây sẽ không bao giờ còn được tái hiện nữa rồi.


    Cổ họng Dazai nghẹn đắng. Bé thở không ra hơi vì những cơn nấc ngắt quãng, nhưng vẫn cắm mặt chạy.


    Bé sợ phải ngoái lại phía sau.


    Bé biết Chuuya chắc chắn đã mất hút rồi, nhưng bé vẫn không dám ngoảnh lại.


    Dazai giờ chỉ còn một nơi duy nhất phải hướng đến. Để chuộc tội. Để hối lỗi.


    Và bé lao qua rừng cẩm tú cầu đang rộ lên mùa hoa đầu tiên năm nay. Đã tròn một năm kể từ khi bé gặp Chuuya. Sắc lam ngọc từ một khóm hoa duy nhất vụt qua tầm mắt chỉ càng như cứa thêm vào tim, đau nhói.


    .


    .


    .


    .


    Kouyou tỉnh lại trong một cảm giác mát lành, dễ chịu. Nỗi đớn đau, mệt nhọc bấy lâu nay không còn nữa, cứ như có ai đó đã tống xuất thứ áp lực trĩu nặng ký sinh bấy lâu trong cơ thể chị đi, thay vào đó là một luồng sinh khí thoải mái, phấn chấn.


    Nhưng lạ thật, chị nghe đâu đó có tiếng khóc, giọng ai như là đang thổn thức bên cạnh mình.


    Chuuya sao?


    Nhưng chị ổn mà? Đã lâu lắm rồi chị mới cảm thấy khỏe khoắn như vậy. Em trai ngoan của chị không cần phải lo đâu.


    Và như để chứng minh điều đó, Kouyou chầm chậm mở mắt. Ánh sáng bên ngoài có chói một chút, cảm giác như đã lâu lắm rồi chị mới nhìn thấy vậy, nhưng một vài cái chớp mắt đã giúp chị dần nhìn rõ mọi thứ xung quanh.


    Kouyou có chút ngạc nhiên khi đập vào mắt chị là một căn phòng xa lạ. Chị nhớ chị đã đi ngủ trong phòng của mình mà? Nhưng điều bất ngờ hơn là bên cạnh chị không phải Chuuya như chị đã nghĩ, mà là một bé hồ ly trắng bạc bộ dạng xác xơ như vừa trải qua một trận khổ chiến, khuôn mặt ràn rụa nước mắt đang run rẩy nắm chặt tay phải của chị, vừa nấc vừa hỏi.


    “Chị…Chị thấy ổn chưa ạ?”


    Kouyou nhìn xuống tay mình, thứ cảm giác mát lành vẫn còn vương lại nơi đó cùng với luồng ma lực bạc ánh xanh rõ ràng là từ bé hồ ly này truyền sang.


    Là cậu bé này đã giúp mình ư?


    Chị vẫn còn mơ hồ chuyện gì đã xảy ra với bản thân, nhưng việc đó có thể tạm gác lại. Quan trọng hơn là bé hồ ly trắng bạc trước mặt chị đang khóc rất nhiều, bộ dạng trông rất đáng thương. Kouyou chạnh lòng. Một đứa bé không nên phải cố hỏi thăm người khác trong khi chính mình lại đang khổ sở đến thế.


    Chị ngồi dậy, nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ đang run rẩy giữ lấy tay chị, mỉm cười trấn an.


    “Chị thấy ổn, cảm ơn em.”


    Đứa bé lặng thinh trong vài giây khiến Kouyou cũng có phần lo lắng, thế rồi khi chị định đánh tiếng hỏi bé là ai và Chuuya của chị đâu, bé hồ ly bạc mếu máo khóc to, nước mắt lã chã dập đầu tới tấp.


    “Em xin lỗi! Em xin lỗi! Em xin lỗi!”


    Kouyou sững người, chị không hiểu điều gì đã khiến đứa trẻ này hối hận đến thế. Nhưng trước khi kịp hỏi han gì hơn, nhiều tiếng động xào xạc như có ai đó đang đến gần vang lên. Đứa bé trước mặt chị giật thót, hai tai cụp xuống sợ hãi. Chưa đến giây sau, bé hồ ly trắng bạc đã cắm đầu bỏ chạy, để lại bàn tay Kouyou đứng khựng giữa không trung ngỡ ngàng.


    “Ơ này?”


    Chị thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.


    Kouyou từ từ đứng dậy, bước ra bậc thềm trông về hướng cái bóng trắng bạc vừa mất hút.


    Đây là rừng sao? Tại sao mình lại ở giữa một khu rừng?


    Nhưng chưa kịp nghĩ gì sâu hơn, cứ như ngày hôm nay những bất ngờ cứ nối tiếp bất ngờ, một tiếng thốt lên mừng rỡ vang lên phía sau chị, và Kouyou chỉ kịp quay lại trước khi một cái bóng màu cam lao vụt vào lòng chị, ôm chầm thật chặt.


    “Chị hai! Chị đã tỉnh rồi!”


    “Chuuya?!”


    Bé hồ ly cam trong vòng tay đúng là em chị đây rồi. Nhưng sao…Chuuya trông lớn hơn thấy rõ? Ký ức gần nhất của chị là Chuuya vẫn còn chưa cao quá thắt lưng chị mà.


    Có quá nhiều điều kì lạ đang diễn ra ở đây, nhưng cũng như lần trước, Kouyou phải tạm gác lại tất cả vì chị nhận ra Chuuya đang khóc rưng rức trong tay mình. Hoảng hốt gỡ tay Chuuya ra và quỳ xuống, Kouyou lấy tay khẽ quệt đi những giọt nước mắt đang lăn tròn trên bầu má ửng đỏ, lo lắng hỏi.


    “Sao vậy Chuuya? Sao em lại khóc?”


    Chuuya lắc lắc đầu rồi cố gắng nhoẻn cười, dù vẫn còn rất xúc động. Em trai chị áp hai tay lên mặt chị, mắt xanh long lanh nước hấp háy. Giọng thằng bé có khản đi một chút nhưng không giấu nổi sự mừng vui.


    “Dạ không, em không sao. Em chỉ đang vui quá vì cuối cùng chị đã tỉnh lại thôi.”


    Kouyou khẽ nhíu mày. “Tỉnh lại?”


    Chuuya khịt mũi rõ to một cái, gật đầu. “Dạ, chị đã ngủ sáu năm rồi.”


    “Sáu năm?!”


    Nhưng trước khi tìm được lời giải đáp cho sự lùng bùng vừa mới nghe được này, chị giật mình khi Chuuya đột ngột chộp lấy chị, giọng khẩn khoản.


    “Chị! Dazai đâu rồi?”


    Dazai? …Là bé hồ ly ban nãy ư?


    “Phải một bé hồ ly bạc không?”


    “Dạ đúng rồi!”


    “Chị thấy chạy về hướng đó.” Kouyou đưa tay chỉ về hướng ngược lại hướng mà Chuuya đã tới. Em trai chị siết nhẹ tay chị, nói nhanh.


    “Chị, chị đợi nhé! Em về rồi sẽ giải thích mọi sự cho chị liền!”


    Nói rồi Chuuya cũng bỏ chạy mất hút về hướng ấy.


    Kouyou sững người. Chị nhìn theo em trai mình vừa biến mất sau những cành lá, vừa nhìn lại những Kodama vừa ló đầu ra ngơ ngác nhìn chị.


    “Rốt cuộc chuyện này là sao đây?”


    .


    .


    .


    .



    Xong rồi…!


    Dazai bấu chặt ngực áo, thở hổn hển.


    Bé đã làm xong rồi…! Đã thanh tẩy cho chị Kouyou rồi…!


    Vậy thì Chuuya và chị cậu ấy đã có thể…rời khỏi đây rồi…!


    Bước chân bé loạng choạng khi cuối cùng cũng đến được hang động bí mật mà bé còn chưa chỉ cho Chuuya biết. Đảm bảo cậu ấy sẽ không theo được đến đây.


    Dazai đổ sụp xuống, bao nhiêu sức lực giữ cho bé còn đứng vững trên đôi chân nay cũng đã cạn kiệt, bé hồ ly bạc co rúm lại thành một túm bông tròn, khóc nức nở.


    Chuuya đã không còn cần bé nữa rồi…! Cậu ấy hẳn còn ghét bé lắm, vì bé đã nói dối.


    Dazai chợt nhớ đến những mong ước của bé về một ngày khi thoát ra được bên ngoài, bé muốn cùng Chuuya đi khám phá thế giới, cùng đi ăn những món ngon vật lạ, được mãi thấy nụ cười của Chuuya…


    Và những điều đó càng làm Dazai oà khóc lớn hơn.


    Bé cần Chuuya hơn là Chuuya cần bé. Bé có thể giả vờ trêu chọc, tỏ ra ta đây thông minh, ta đây mạnh hơn, nhưng cuối cùng thì tất cả những điều đó cũng chả là nghĩa lý gì khi bé chỉ còn lại có một mình.


    Một cơn xúc động mới lại làm nước mắt ứa ra. Bé…bé nghĩ là bé nên đợi ở đây đến hết buổi chiều? Nếu thật sự có người truy đuổi chị em Chuuya, hẳn họ sẽ không nán lại lâu vì khung cảnh bình địa đó đã hơn một lời chỉ điểm?


    Phải… Chắc là Chuuya và chị Kouyou đang gói ghém đồ đạc rồi. Sẽ không cần đến chiều đâu, vì hẳn là họ sẽ rời đi ngay lập tức.


    Suy nghĩ đó càng làm Dazai nấc to hơn. Bé không nghĩ bé còn đủ sức lực hay tinh thần để lết ra khỏi hang động này nữa. Ngay bây giờ bé chỉ muốn ngủ, ngủ quách cả chục năm, cả thế kỷ cũng được. Bé có chẳng được ăn đào cũng mặc. Bé có không tích đủ được sức mạnh để ra khỏi đây cũng không quan tâm, bởi vì lỡ có ra ngoài kia và chạm mặt Chuuya, thì bé chắc chắn mình cũng sẽ không chịu nổi đâu nếu Chuuya chỉ liếc cho bé một ánh nhìn lạnh băng và đi sượt qua nhau như những người lạ không quen biết.


    Không, nó đau lắm…! Vậy nên bé phải ngủ thôi. Ngủ đi cho quên tất cả sự đau buốt trong lòng này. Ngủ đi để cho tất cả chỉ còn là dĩ vãng.


    Nhưng ngay khi Dazai vừa định giăng tầng tầng lớp lớp kết giới để phong kín bản thân mình trong hang động, những tiếng giẫm chân trên lá khô làm bé giật thót.


    Trống ngực đánh liên hồi, nỗi sợ hãi lại ùa về khiến người Dazai run cầm cập.


    Bé nhận ra những tiếng bước chân đó…! Nh-nhưng tại sao cậu ấy lại ở đây…?!


    “Dazai.”


    Bé giật bắn khi bị gọi tên, càng rúc sâu hơn vào những chiếc đuôi trắng bạc.


    Tại sao Chuuya lại ở đây?!





    Một khoảng lặng trôi qua mà không ai nói gì, chỉ có tiếng khóc mà Dazai cố kiềm lại nhưng không được, là thoát ra.


    Là Kodama. Hẳn là tụi Kodama rồi, vì chỉ có chúng mới chỉ cho Chuuya được chỗ này.


    Nhưng tại sao? Chuuya… - cơn xúc động dâng lên làm Dazai nấc nghẹn, nước mắt tuôn trào - Chuuya đáng ra không còn muốn dính dáng gì với bé nữa mới phải…!


    Lông Dazai dựng đứng trong hoảng sợ khi một bàn tay đặt lên đuôi bé. Bé nghe bạn mình thở ra một cái rõ dài, rồi nói.


    “Dazai, cậu ra đây đi.”


    Bé lắc đầu nguầy nguậy. Chuuya không thấy được đâu, nhưng bạn bé nhìn cả thân người bé rung rinh là cũng đoán ra được. Giọng Chuuya chuyển sang cương quyết hơn.


    “Chúng ta cần nói chuyện.” Sau khi thấy cục bông bạc không nhúc nhích, bàn tay Chuuya để trên bé vỗ nhẹ trấn an, giọng mềm mỏng hơn. “Cậu ra đây đi Dazai. Tớ không giận cậu đâu.”


    Dazai sững người, nghe như không tin vào tai mình. Nhưng bé đã khóc suốt từ sáng đến giờ rồi. Mắt bé đau, ngực đau, tim cũng đau lắm. Vậy nên trong vô thức, bé rướn tới nơi có thể cho mình sự an ủi. Dazai thu đuôi lại, nhìn thấy Chuuya lại khiến bé mếu máo.


    “Chuuya…”


    Bạn bé nhíu mày trước bộ dạng thảm thương nước mắt nước mũi tèm lem của Dazai. Cục bông cam vươn tay lên lấy vạt áo chậm lấy chậm để, nhẹ giọng.


    “Coi cậu kìa.”


    Cử chỉ dịu dàng chỉ càng khiến Dazai khóc nhiều hơn. Bé nhắm nghiền mắt, lệ tuôn lã chã.


    “...h-hức... tớ xin lỗi…”


    Chuuya gật đầu, vẫn kiên nhẫn lau đi bầu má ướt đẫm của Dazai.


    “Là vì cậu cảnh giác trước người lạ nên mới không để lộ nguyên hình đúng không?”


    Bé hối hả gật đầu.


    “Tớ có thể hiểu được.” Chuuya bảo. “Chuyện đó cũng là thường tình ở thế giới bên ngoài thôi.”


    “Nhưng…!” Lời bé định thú nhận nghẹn lại ở họng khi một cơn xúc động mới ùa tới. Bé không biết sao kì thế này. Bé phải giải thích! Nhưng càng cố gắng chỉ càng khiến những lời của bé thoát ra như những âm thanh ú ớ hoà lẫn trong tiếng nấc.


    “Cậu muốn nói về chị tớ đúng không?”


    Dazai gật lấy gật để. “Tớ... hức… Vì tớ không muốn cậu đi…h-hức…tớ cô đơn lắm…nên…”


    Và Dazai lại không thể nói tiếp được, hớp lấy hớp để không khí vào lồng ngực đang đau rát.


    Hai tay Chuuya giờ đã chuyển sang nắm lấy hai bắp tay Dazai, siết khẽ. Dazai cảm nhận được Chuuya đang muốn trấn tĩnh mình, nhưng không hiểu sao bé chỉ càng khóc nhiều thêm.


    Tại sao Chuuya lại tốt bụng thế này chứ? Bé đã để cho chị của Chuuya phải khổ sở tận một năm trời cơ mà?


    “Có phải dạo gần đây cậu ủ rũ cũng vì chuyện này đúng không?”


    Bé gật. Biểu cảm đầy khổ tâm. Bé không tin tưởng giọng mình nói ra lúc này nữa.


    Chuuya thở dài một cái rồi cụng đầu hai đứa vào nhau, lắc đầu bảo.


    “Cậu ngốc quá đi.”


    “Ch-Chuuya không giận tớ sao…?” Bé lắp bắp, nhìn vào đôi mắt xanh trong veo mà khấp khởi hy vọng. Nó không... không thẫm màu như bé đã nghĩ…!


    “Đương nhiên là cũng có.” Chuuya trả lời thẳng thừng, khiến Dazai như chết lặng. “Nhưng khi nghĩ lại thì tớ cũng hiểu được lý do của cậu. Hơn hết là cậu đã xin lỗi tớ. Và cậu hứa sẽ xin lỗi chị Kouyou luôn, đúng không?”


    Bé đã xin lỗi rồi, nhưng Dazai vẫn gật lấy gật để. Nước mắt lại trào ra văng lung tung. Bé sẽ xin lỗi nữa! Xin lỗi bao nhiêu lần cũng được!


    “Vậy thì được thôi.” Chuuya sực cười trước bộ dạng lại tèm lem nước mắt nước mũi của Dazai. Đoạn cục bông cam ôm chầm bé vào lòng, để cho mặt Dazai tựa lên vai mình, một tay luồn vào những lọn tóc nâu, vỗ khẽ. “Tớ không giận cậu nữa đâu. Yên tâm, nhé?”


    Và Dazai không kìm lại được…! Chuuya ý là muốn bé nín đi, nhưng niềm hạnh phúc đang căng tràn trong lòng lại khiến bé nghẹn ngào đến mức nước mắt tuôn ra như suối. Bé vùi mặt vào vai Chuuya, biết là đang làm ướt đẫm áo bạn mình nhưng bé không cách nào làm khác được.


    Ôi Chuuya…! Chuuya!


    Bạn bé xoa xoa tấm lưng đang run rẩy theo từng tiếng nấc của bé, cử chỉ ấm áp mà cũng rất đỗi dịu dàng. Dazai cho phép mình ghì chặt cục bông cam hơn, để cho bản thân hoàn toàn được bao bọc trong hơi ấm dễ chịu, vì...bé làm vầy vẫn ổn mà đúng không? Chuuya…cho phép bé mà đúng không? Cậu ấy bảo không giận bé nữa.


    Và chưa bao giờ Dazai cảm thấy mừng đến thế. Như có một gánh nặng vừa trút được khỏi vai, bé cứ thế thổn thức trong niềm cảm tạ từ tận đáy lòng, cho đến khi hơi thở dần bình tĩnh lại hơn và bé nghe Chuuya bảo.


    “Và nếu cậu đang lo tớ sẽ rời đi, thì không cần phải lo nữa đâu.”


    Dazai ngỡ ngàng, bật ngược ra nhìn cục bông cam sững sờ. Chuuya cười nhăn răng với bé, mắt nhắm tít.


    “Tớ muốn khi đi khỏi nơi này phải có Dazai cùng đi với tớ cơ, nên là cậu có thể thôi mít ướt được rồi đó.”


    “Nhưng còn kẻ nào đó đang truy tìm cậu…?” Dazai bỏ lửng, vẫn chưa tin nổi vào tai mình. Bé chớp mắt lấy chớp mắt để nhìn Chuuya.


    “À, chuyện đó thì nếu chị Kouyou đã khỏe thì ổn hết ấy mà.” Và Chuuya cười tinh quái với bé, nháy mắt. “Chị hai tớ ấy, cậu không biết chỉ giỏi thuật che giấu đến mức nào đâu. Nguyên bãi chiến trường kia sẽ được xử lý cái một thôi.”


    Bé trân trối nhìn Chuuya, nhưng cậu bạn bé thì chẳng có vẻ gì là nói dối cả. Đúng là Chuuya. Chỉ với những lời tự tin và quyết đoán đó đã khiến người ta an lòng. Dazai trước giờ đã biết rõ điều đó, nhưng giờ đây bé chỉ càng thấm thía hơn.


    Trông Chuuya cười mà cứ như đích thân ông mặt trời đã quyết định ghé thăm mặt đất vậy. Có một vầng hào quang luôn toả chiếu quanh cậu ấy.


    Chuuya đẹp ghê.


    Và sáng ngày hôm ấy, có một bé hồ ly bạc mừng rỡ hết lớn nhào lên ôm chầm lấy một bé hồ ly cam, và một bé hồ ly cam đỡ không kịp bạn mình khiến cả hai đứa đều lăn ra mặt đất, tiếng cười khanh khách hồn nhiên âm vang trong không gian, vui vẻ đến mức chị Kouyou đứng ở cửa hang chứng kiến mọi sự cũng phải phì cười.


    Chị quay qua nháy mắt với những Kodama đang đứng lố nhố bên cạnh mình.


    “Có vẻ tụi chị sẽ phải làm phiền mọi người một thời gian dài nữa rồi đó.”


    Một thời gian dài nữa ư? Kodama nghĩ, vậy cũng không sao. Chỉ cần những âm thanh hạnh phúc này cứ tồn tại mãi, với Kodama vậy là được rồi. Kodama chỉ cần như thế.




    Hết.



    P.S: Ôi ôi cuối cùng cũng hết rồi!! ༼ つ ಥ_ಥ ༽つ


    Mình không định là viết dài thế đâu. Mình cũng không định sẽ cắt cái oneshot này ra làm ba nữa, nhưng mà rốt cuộc nó đã trở thành shortfic luôn rồi. Thiệt tình. ༼ つ ಥ_ಥ ༽つ


    Mà tóm lại thì, hy vọng các bạn đã có một thời gian vui vẻ và ấm áp với hai cục bông bạc và cục bông cam đáng yêu này. (≧◡≦) ♡ Mình là mình rất quắn quéo khi viết luôn ấy. (≧◡≦) ♡


    Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc đến đây và hãy để lại comment cho mình nếu bạn có nghĩ là Kitsuzai với Kitsuchuu thật dễ thương nhé. (≧◡≦) ♡




     
    :.Bell.: đã thả thính cho thớt.

Chia sẻ trang này